Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ác Ý Săn Thú
Chương 31

Cập nhật lúc: 2026-03-09 14:12:33 | Lượt xem: 2

Tin tức tố của Omega cấp S trong nháy mắt khuếch tán ra khắp căn phòng.

Mùi hoa nồng đậm gần như bao trùm toàn bộ Tạ Khởi.

Thuốc ức chế đã vỡ nát bên mép giường, nhưng không ai quan tâm tới.

Đây là nơi Tạ Khởi lớn lên từ nhỏ, cuối cùng lại thành nơi cầm tù Lệ Ngạn Thư.

Alpha vẫn theo bản năng nguyên thủy nhất, cho dù như thế nào cũng phải mang con mồi về sào huyệt của bản thân.

Dù ngoài miệng hắn lúc nào cũng nói muốn rời đi, không muốn ở bên cạnh y.

Đầu óc Lệ Ngạn Thư quay cuồng vì ảnh hưởng của kỳ ph*t t*nh, căn bản không để ý đến chuyện này.

Chỉ đến khi tin tức tố trong người một lần nữa được phóng thích.

Thân thể y bị lật úp ra đằng sau, gương mặt xinh đẹp vùi sâu vào gối đầu, gần như hít thở không thông mà chảy ra nước mắt.

Sắc trời từ đen sang trắng, lại từ trắng biến đen.

Ngày thứ ba.

Cơ thể Omega tràn ngập dấu vết hoang dại, y ngồi ở trên giường, hai tay còn đeo xích sắt.

Trên vai chỉ khoác một cái áo ngủ bằng lụa đen, th*n d*** lại trống không.

Tin tức tố trong thân thể quá nhiều khiến cả người Lệ Ngạn Thư mềm nhũn.

Hơi di chuyển cũng có thể cảm nhận được chảy ra một ít.

Tạ Khởi cầm khay đẩy cửa bước vào, trên cổ quấn băng vải.

Lệ Ngạn Thư để lại ít nhất năm cái dấu răng trên cổ hắn, mỗi một cái đều sâu đến thấy được cả máu.

Nếu không có băng gạc che lại, miệng vết thương quả thật khiến người ta sợ hãi.

Tạ Khởi đặt khay xuống, cầm lấy bát cháo, ngồi bên mép giường đút cho y ăn.

Lệ Ngạn Thư bực bội quay mặt đi, tuy rằng y bị đánh dấu, nhưng ngạc nhiên là qua kỳ ph*t t*nh lại chẳng cảm nhận được bất cứ thay đổi nào so với trước kia.

Cũng có khả năng là Tạ Khởi thật sự không muốn dùng tin tức tố để khống chế y.

Nếu không sau khi bị đánh dấu chắc chắn y sẽ cảm nhận được nỗi sợ hãi thân bất do kỷ, không thể làm chủ bản thân.

Lệ Ngạn Thư chán ghét rũ mắt: “Khi nào thì thả tôi ra ngoài?”

Tạ Khởi không nói chuyện, chỉ lẳng lặng đặt muỗng cháo bên môi y.

Lại là một trận giằng co, trong tay Lệ Ngạn Thư không có bất kỳ con át chủ bài nào, nhất định phải nhận thua.

Y không tình nguyện ăn cháo: “Tôi muốn ăn thịt.”

“Về nói chị Lý, để chị ấy nấu cơm đi.”

Tạ Khởi múc lên muỗng thứ hai, đưa tới bên môi y: “Chỉ có cháo.”

Lệ Ngạn Thư cảm nhận được một điều, từ sau khi Tạ Khởi nhốt y lại, thái độ của hắn vẫn luôn rất cường ngạnh.

Từ cầm tù đến đánh dấu, hiện tại tới ăn cái gì cũng không phải do y quyết định.

Lệ Ngạn Thư hít vào một hơi thật sâu, không kiên nhẫn cướp lấy bát cháo trong tay Tạ Khởi, uống một ngụm lớn rồi ném vỡ.

Tính xấu trước sau vẫn như một, y khiêu khích nhìn hắn, đối phương lại bình tĩnh đi dọn dẹp sạch sẽ các mảnh vụn.

Tất cả đều là hắn tự làm, Lệ Ngạn Thư thấy vậy nhíu mày nói: “Em không nhờ giúp việc tới dọn sao?”

Tạ Khởi không nặng không nhẹ nhìn y một cái.

Ý tứ trong ánh mắt hắn khiến Lệ Ngạn Thư lập tức hiểu ra, hoang đường nói: “Em cho rằng chúng ta làm loạn ở chỗ này, bọn họ sẽ không biết được? Không dám xen vào chuyện của người khác sao?”

Tạ Khởi: “Có lẽ bọn họ không dám xen vào chuyện của người khác, nhưng chắc chắn sẽ không gặp anh, rốt cuộc thì ai anh cũng có thể dụ dỗ.”

Lệ Ngạn Thư bị chọc giận, muốn phản bác, nhưng giây tiếp theo, Tạ Khởi lại đưa một viên thuốc và nước ấm tới trước mặt y.

“Hiệu quả ôn hòa, cần uống liên tục trong bảy ngày.” Tạ Khởi bình tĩnh nói.

Lệ Ngạn Thư đoán được đây là thứ gì, nhưng vẫn muốn hỏi: “Thuốc gì đây?”

Ánh mắt Tạ Khởi dừng trên bụng nhỏ của y, gằn từng chữ một: “Thuốc tránh thai.”

Đối với loại tội nghiệt này, một lần là quá đủ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8