Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ác Ý Săn Thú
Chương 56

Cập nhật lúc: 2026-03-09 14:17:07 | Lượt xem: 2

Tạ Khởi nắn đầu lưỡi y, híp mắt hỏi: “Rất tiếc nuối sao?”

Lệ Ngạn Thư ngậm lấy tay hắn, dùng răng nanh cọ cọ.

Alpha đánh dấu chính là thông qua răng nanh mang tin tức tố xâm nhập tuyến thể.

Y quả thật thấy tiếc nuối.

Tạ Khởi rút tay ra, tháo cà vạt của y xuống.

Lụa đen mềm mại cuộn một vòng trên tay Lệ Ngạn Thư, trói chặt y.

Cảm giác bị trói rất bất an, cũng khiến Lệ Ngạn Thư rơi vào thế yếu.

Nhưng y cố gắng nhịn xuống, chỉ nhìn Tạ Khởi, hy vọng đối phương mau chóng thỏa mãn mình.

Tạ Khởi lại đứng dậy, đi ra ngoài.

Lệ Ngạn Thư luống cuống: “Tạ Khởi!”

Theo một tiếng cửa bị khóa trái, hắn mới chậm rãi trở về: “Em không muốn được nửa đường lại có người tới quấy rầy.”

Lệ Ngạn Thư sửng sốt, giây tiếp theo cả người đã bị bế lên đặt trên bàn làm việc.

Tạ Khởi duỗi tay ấn ấn sau cổ y, tùy ý x** n*n tuyến thể, n** m*n c*m rất nhanh đã bị xoa tới đỏ.

“Chạm vào một chút anh cũng chịu không nổi, nếu em cắn thật, chẳng phải anh sẽ ngất xỉu hay sao?”

Tạ Khởi không nhanh không chậm nói.

Nói xong liền lật người Lệ Ngạn Thư lại, há miệng ngậm lấy tuyến thể trên cổ y.

Đầu lưỡi và hàm răng, nhiệt độ khoang miệng, mọi thứ y đều cảm nhận được rất rõ ràng.

Trêu đùa một lúc lâu, giống như kéo dài thời gian.

Thanh âm Lệ Ngạn Thư cũng có chút phát run: “Nhanh lên.”

Tạ Khởi lại l**m một chút, mới ngẩng đầu lên: “Anh quá sốt ruột, anh trai.”

“Nếu cắn thật, anh sẽ rất đau.”

Lệ Ngạn Thư quay đầu, dùng đôi mắt ướt át nhìn Tạ Khởi: “Chừng nào em chưa cắn anh đều đau.”

Tạ Khởi không nói nữa, mà c** th*t l*ng xuống.

Ống quần lạnh lẽo trượt đến tận mắt cá chân, Lệ Ngạn Thư rất nhanh đã nằm rạp dưới đất.

Cà vạt trói tay tựa như dây cương, thắt chặt tâm trí y.

Thời điểm ra vào kịch liệt, y lại lần nữa bị tóm dậy, gian nan mà nuốt xuống tất cả.

Bàn gỗ nặng nề di chuyển, mắt cá chân phiếm hồng, dẫm trên thảm lót, khẽ phát run.

Vui sướng như thủy triều càng dâng lên chậm chạp, bao phủ toàn bộ Lệ Ngạn Thư.

Y gần như bị đâm đến nát, đến kiệt sức, đã lâu rồi không phải trải qua cảm giác bị đòi hỏi một cách tàn nhẫn trắng trợn như vậy, y còn cho rằng Tạ Khởi đột nhiên tiến vào kỳ ph*t t*nh.

Trong lúc sung sướng và đau đớn đan xen, sau cổ bất ngờ bị răng năng thâm nhập, nơi kín đáo nhất cũng bị đâm thủng.

Đây là thời điểm Lệ Ngạn Thư yếu ớt nhất, nếu y là con mồi, giờ phút này đã lộ ra cái bụng thơm mềm trước mặt người thợ săn, chỉ chờ bị làm thịt.

Tin tức tố mạnh mẽ càn quét từng dây thần kinh trên cơ thể, đem tin tức tố của y dung hợp với mùi hương của Tạ Khởi.

Tạ Khởi của y, em trai của y, tình yêu của y.

Đánh dấu là một cuộc tàn sát tinh thần, đắp nặn thay đổi y hoàn toàn, khiến y từ nay trở về sau, sẽ không có cách nào rời khỏi Alpha của mình nữa.

Lệ Ngạn Thư quay đầu, thống khổ mà hôn môi Tạ Khởi. (H kéo rèm mà hỏny quá🤤)

Máu trên cổ chậm rãi chảy xuống, nhìn thật ghê người.

Khi Tạ Khởi cởi cà vạt trên tay Lệ Ngạn Thư xuống, y liền lật lại đè trên người hắn.

Omega hung hăng cắn cổ Tạ Khởi, ở vị trí tuyến thể của Alpha để lại rất nhiều dấu răng.

Lệ Ngạn Thư không từ biết khi nào, sớm đã lệ rơi đầy mặt.

Khóe môi y dính máu, cưỡi trên eo Tạ Khởi.

“Nếu em dám vứt bỏ anh.”

“Anh sẽ giết em sao?”

Lệ Ngạn Thư cúi người hôn Tạ Khởi.

Y không đưa ra câu trả lời.

Nhưng bọn họ đều biết rất rõ, đáp án của y.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8