Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ai Là Hung Thủ?
Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:03:28 | Lượt xem: 2

Hắn ta cũng không khách sáo nói mấy câu kiểu có thời gian đến quán của hắn ta ngồi chơi.

Nghĩ lại, rơi vào hoàn cảnh như vậy, hắn ta vẫn luôn không hòa nhập được.

Giống như tôi vậy.

“Còn mày?” Hắn ta búng tàn thuốc. “Vốn dĩ có tương lai tốt đẹp như vậy.”

“Chính là không muốn học nữa, cũng không quay lại trường đại học.” Tôi nhìn ánh lửa vụt tắt trong chớp nhoáng đó.

“Đâu cũng không muốn đi.” Năm 2004, tôi lội nước trên đường phố, mặc kệ mưa gió.

Tôi chỉ có thể tự nhủ như vậy: Ít nhất, hãy ở lại thị trấn mà cô ấy từng sống.

“Lời này nghe có vẻ kỳ lạ…” Anh ta nói.

“Nhìn thấy mày không buông bỏ được, thật ra tao rất vui.” A Kiên nói.

Tôi ngạc nhiên.

“Mười hai năm rồi.” A Kiên cúi mắt xuống: “Hôm nay nhắc đến chuyện cũ giống như đang nghe chuyện của người khác vậy. Tao còn có thể nhớ nó bao lâu nữa đây?

Mày thì khác, nghe những câu hỏi mà mày hỏi hôm nay, tao biết mày có thể nhớ nó cả đời. Tao rất ghen tị với mày.”

“A Kiên…” Tôi nói: “Trưởng thành lên đi.”

“Hai chúng ta đều thảm hại như vậy, đừng cười nhạo ai nữa.”

“… Nói chứ lúc đó hai đứa còn bao nhiêu chuyện mà tao không biết nhỉ?” Đến lúc này, A Kiên cũng bắt đầu tám chuyện.

Đúng lúc này, có một giọng nói gọi tôi.

“Đi thôi? Đi ‘xả lũ’ thôi!” Câu nói quen thuộc của Gia Đông khiến chúng tôi đều không nhịn được cười.

“A Kiên?” Tôi nói.

“Nói rồi, gọi A Kiên – Tao ‘xả’ ở đây.”

“Mẹ kiếp, vậy tao cũng ‘xả’ ở đây.” Lớp trưởng cũng hứng khởi đi ra.

Lúc tôi và Gia Đông bỏ đi, phía sau truyền đến tiếng la ó quái dị của A Kiên và lớp trưởng.

Trong khoảnh khắc nào đó, dường như đã trở lại ngôi trường năm xưa.

30

Trong nhà vệ sinh tối om, Gia Đông đưa cho tôi một điếu thuốc, tôi từ chối.

“…” Tôi chợt nhớ ra điều gì đó: “Mày không sợ à?”

“Sợ gì?” Gia Đông đang tập trung ‘xả lũ’.

“Sợ tao là hung thủ sao?” Tôi nhớ rõ, trong số chúng tôi Gia Đông là người nhát gan nhất.

“Mày không thể nào là hung thủ được.”

Tôi suy nghĩ một chút, cũng đúng, Gia Đông biết quan hệ giữa tôi và Tiểu Do.

“Trước kia, lúc nào cũng thấy đám học sinh cá biệt hút thuốc trong nhà vệ sinh…” Đầu lọc t.h.u.ố.c lá của Gia Đông lập lòe sáng tối.

“Thật ra tao cũng rất hư hỏng, hư hơn bọn họ nhiều, chỉ là không ai biết thôi.” Cậu ta nói.

“Tao biết.” Tôi thuận miệng đáp một câu.

“Mày biết cái gì?” Gia Đông cười khẩy.

Tôi cau mày, tuy rằng nhiều năm không gặp nhưng cậu ta vẫn khiến tôi cảm thấy kỳ quái.

“Một cô gái tốt như vậy.” Gia Đông cảm thán: “Bị người ta đập năm cái vào đầu, hương tiêu ngọc vẫn. Mày nói lúc đó nhất định là cô ấy rất đau khổ đúng không?

Lúc c.h.ế.t vẫn nắm chặt cái túi trong tay, sợ bị người ta cướp mất, nắm chặt đến mức tay rách cả da.”

Tôi sững người.

Tôi ngây người quay đầu lại.

Trong bóng tối, đầu lọc t.h.u.ố.c lá của cậu ta lập lòe sáng tối.

“Trên TV, chưa bao giờ nói là năm cái…”

“Bởi vì bố mẹ tao làm ở Sở Công An.” Cậu ta nói như vậy.

“Mày nói cái túi…” Tôi vẫn truy hỏi cậu ta.

“À, cái túi đó, bên trong là chiếc điện thoại mà cô ấy mua.” Cậu ta hồi tưởng.

“Còn để lại tin nhắn cho mày, là gì nhỉ…”

Chiếc điện thoại đó.

Cho đến khi vụ án kết thúc, cảnh sát vẫn chưa trả lại cho bố mẹ cô ấy.

Tôi đi hỏi, nhận được câu trả lời là không có vật chứng này.

“Tin nhắn, sao mày biết được…” Tôi ngây người đưa tay ra.

Đầu lọc thuốc lá, dí thẳng vào mu bàn tay tôi.

“Lục Vũ à.” Cậu ta nghiền nát đầu lọc thuốc lá: “Ý của câu bố mẹ tao làm ở Sở Công An là bọn họ đã giúp tao tìm một con dê tế thần.

Mày biết không, tao cảm thấy tao đã nghiện g.i.ế.c người vào mùa lũ. Bởi vì nước vừa dâng lên, hiện trường, chứng cứ gì đó đều bị cuốn trôi hết.

Chỉ cần ép bạn cùng bàn của mày học thuộc lời khai của tao là được.”

Thần kinh của tôi căng như dây đàn, muốn nổ tung.

Trong nháy mắt, tôi túm lấy cổ áo cậu ta nhưng cậu ta vẫn cười: “Làm lớn chuyện chút nữa đi, gọi hai người kia đến đây, mày sẽ vĩnh viễn không có cơ hội biết được những chuyện tao đã làm đâu.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8