Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ám Vệ Của Nữ Hoàng
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-01-30 06:34:06 | Lượt xem: 3

Đang lúc ta chưa biết xử trí thế nào, ma ma bước lên một bước, khẽ bẩm:

“Công chúa, tên thần y kia đã khai rồi, chuyện này không phải bẫy của phò mã.”

“Hắn vốn không phải thần y gì cả, chỉ là đại phu bình thường, cố tình trốn trong núi sâu, ai đến cũng không chịu xuống núi, chỉ để ra vẻ cao nhân, thu được nhiều tiền khám hơn.”

Công chúa vừa uống thuốc xong, khẽ nhíu mày.

“Là bản cung hồ đồ, lại tưởng thực sự có thần y có thể nhìn bụng mà biết trong là trai hay gái.”

Lời vừa dứt, tiếng khóc của con gái đột nhiên vang lên:

【Hu hu hu, sao nương lại như vậy, lẽ nào nếu con là con trai, thật sự sẽ giết con sao?】

【Không phải nói cổ đại đều trọng nam khinh nữ à, sao nàng lại thiên vị con gái chứ?】

5

Trên đường về phủ, công chúa nhìn đàn bồ câu lướt qua bầu trời, nhíu mày trầm ngâm.

Ta tung ám khí, bồ câu rơi thẳng xuống đất, ta lấy thư buộc trên chân nó, dâng lên cho công chúa.

Công chúa xem xong mật thư, ánh mắt lạnh như băng, bỗng nhiên nở nụ cười: “Vân Mộ Sơn, ám khí của ngươi dùng cũng không tệ.”

Ta không hiểu ý, chỉ thật thà đáp: “Trên bảng xếp hạng sát thủ giang hồ, thuộc hạ luôn đứng đầu, khinh công, ám khí, kiếm thuật – không ai sánh được.”

Đêm đó.

Công chúa bất ngờ bảo ta cùng nàng đi ngủ.

Làm nam sủng đã hơn một năm, đây là lần đầu tiên công chúa để ta ngủ lại qua đêm.

Lần đầu được nằm chung gối với công chúa, tim ta đập thình thịch không ngừng.

“Vân Mộ Sơn.”

Công chúa nằm phía trong, nhẹ giọng gọi.

Ta cố đè nén cảm xúc rối loạn trong lòng: “Thuộc hạ có mặt.”

“Ngươi từng luyện qua Quy Tức Công chưa?”

“Đã luyện qua.”

“Kiểm soát hô hấp và nhịp tim của ngươi lại.”

Ta lập tức vận công, áp chế tim đang đập điên cuồng.

Chẳng bao lâu sau, bên cạnh truyền đến hơi thở đều đặn.

Nhưng bên ngoài phòng lại xuất hiện vài nhịp thở mỏng nhẹ khác.

Là sát thủ đỉnh cao.

Ta nín thở tập trung, chỉ bằng tiếng bước chân cực nhẹ và bóng kiếm lướt qua khung cửa, đã nhận ra người đến là sát thủ từng đứng đầu giang hồ – U Minh.

Ba năm trước, hắn từng ám sát công chúa, kiếm bị ta chém gãy, còn trúng ám khí của ta, định dùng khinh công bỏ chạy, cuối cùng bị ta bắt sống.

Ban đầu định mang về giao cho công chúa, nhưng hắn uống độc tự sát.

Thì ra là giả chết.

Chỉ trách lúc đó vội bắt sát thủ khác, quên mất chém đầu hắn.

Vừa rút kiếm, ám vệ ẩn nấp khắp nơi cũng đồng loạt xuất hiện, vung kiếm chém thẳng vào mấy tên sát thủ.

Kiếm chạm vào đao, tóe ra tia lửa như sấm sét chớp nhoáng.

Một trận giao chiến dữ dội, xác sát thủ và ám vệ chất đầy trên đất.

Kiếm của ta đâm thẳng vào ngực U Minh, chỉ lệch nửa tấc là lấy mạng hắn.

“Khai ra, ai phái ngươi tới?”

U Minh phun máu, ánh mắt lại nhìn về phía công chúa: “Nếu công chúa chịu tha mạng, ta sẽ khai thật.”

Công chúa khẽ cười lạnh: “Chẳng qua cũng là vài kẻ kia thôi, ngươi nói hay không nói, có gì khác biệt?”

Ý công chúa đã rất rõ.

Ta xoay cổ tay nhẹ một cái, chỉ cần thêm một kiếm, U Minh sẽ lập tức đền mạng.

Con gái trong bụng công chúa lại hét lên:

【Cha, đừng kích động!】

Đầu óc ta chậm chạp bỗng vận hành nhanh chóng.

Lời công chúa vừa rồi nghĩa là không cần giữ mạng hắn, ta nên giết.

Nhưng con gái lại bảo ta đừng vội.

Thật sự làm khó ta quá.

Cuối cùng nên nghe ai đây?

Đúng lúc ta do dự, U Minh bỗng mở miệng:

“Công chúa, những hành động của người có thể qua mắt các hoàng tử, nhưng không qua nổi người ngồi trên long ỷ.”

“Bệ hạ căm ghét nhất kẻ tranh quyền đoạt lợi. Dù người là trưởng công chúa được sủng ái nhất, ta khuyên người sớm bỏ cái thai này, bằng không, bệ hạ sao yên lòng được?”

Nghe xong lời này, ta sởn gai ốc.

Một nữ nhi của ám vệ như ta, sao lại chọc tới hoàng đế?

Công chúa lại không chút tin tưởng, mặt đầy kiêu ngạo:

“Bản cung há lại tin lời ngươi xàm ngôn. Phụ hoàng yêu thương bản cung như núi, tự nhiên cũng sẽ yêu thương đứa con của bản cung. Thủ đoạn chia rẽ của ngươi quá kém rồi.”

“Vậy sao? Nhưng đứa bé trong bụng công chúa, dù sao cũng là huyết mạch Phó gia. Phó gia là thế gia thanh lưu trăm năm, căn cơ vững chắc. Ngươi nói xem, bệ hạ liệu có để một công chúa nắm giữ binh phù, sinh hạ con trai của Phó gia hay không?”

Lời hắn như sét đánh bên tai, suýt nữa ta không cầm nổi kiếm.

Thì ra công chúa và phò mã muốn biết giới tính đứa bé là vì thế này.

Công chúa không thể có con trai – vì e bị hoàng đế nghi ngờ.

Phò mã không muốn con gái – vì thấy vô dụng.

Nếu các hoàng tử đều chết sạch, công chúa sinh con trai, thì với thế lực Phó gia, muốn đưa trẻ lên ngôi cũng không khó.

Không khí rơi vào im lặng căng thẳng.

Đến cả giọng con gái cũng biến mất.

Nàng từng nói, chỉ cần công chúa biết là con gái, nhất định sẽ không giết.

Vậy, nàng sớm đã biết âm mưu giữa công chúa và phò mã?

Giữa sự im lặng chết chóc, cả người ta lạnh toát.

Nàng gọi ta là cha, cầu ta cứu mình…

Ta thật sự là cha ruột của nàng sao?

Ta nghiến răng hỏi U Minh: “Ngươi làm sao biết được công chúa mang thai con trai, nhỡ đâu là con gái thì sao?”

U Minh cười nhếch mép, máu tươi trào ra từ khóe miệng:

“Phó gia có bí phương cầu con trai, công chúa đã uống suốt hai năm. Huống chi, thái y sớm bắt mạch — tám phần là con trai, không sai đâu.”

Công chúa trầm mặt, coi như mặc nhận.

Tim ta lạnh đến tê dại.

Vậy đứa bé trong bụng, kêu ta “cha” suốt, cầu ta cứu nó — thực ra là con trai?

Không đúng.

Phó gia làm gì có chuyện để công chúa mang thai con của ta.

Nàng đang lừa ta!

Nàng là con trai của Phó gia!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8