Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Án tử
8

Cập nhật lúc: 2026-03-11 03:19:14 | Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lương thực lấy từ chỗ Đàm Tam Khuyết gần hết nên nghĩ cách lấy thêm.

Chính trong cảnh đó, thư của Đàm Tam Khuyết gửi đến cho . Trong thư , là nữ nhân, thể tự hầu hạ , tóm tròn bổn phận.

Gần đây thể , bảo nhanh chóng từ chức sự vụ ở Kinh Châu, về đoàn tụ với .

Ở Kinh Châu, thích hợp để thế, là Tống Từ.

Ta nắm nắm đấm, hận thể xé thư.

Tống Từ là ca ca của Tống Bảo Bình.

Ta trốn Kinh Châu là vì tự bảo vệ nhưng quả thật mong nhất thống Thục Xuyên, mở rộng lãnh thổ.

Dưới sự cai trị của , Kinh Châu ban đêm đóng cửa, đường nhặt đồ thất lạc, Tống Từ là ai mà đến cướp nền tảng mà dày công gây dựng.

Chỉ vì Tống Bảo Bình sinh nhi tử cho Đàm Tam Khuyết ?

Ta thể tưởng tượng ả nữ tử thủ thỉ bên gối Đàm Tam Khuyết những gì.

Nàng hận , coi là đối thủ, nàng cũng đại tướng ở biên cương tay cầm trọng binh, ở cùng một chiến trường với nàng.

Cho nên, nàng một nữa kéo về địa ngục hoàng tuyền, như , nàng thể dùng tuổi trẻ và nhi tử của đánh bại .

Đàm Tam Khuyết cũng về vì luôn coi là nữ nhân, nữ nhân nên sự nghiệp của .

“Chúa công ?” Vệ Phong lo lắng hỏi, đôi mắt trong veo của kéo về thực tại.

Cuộc Tây chinh của Vệ Phong đến thời điểm quan trọng, nếu bây giờ và Đàm Tam Khuyết xung đột, lương thảo của Vệ Phong bây giờ?

Làm tất cả cùng một lúc, thứ hai mệt mỏi, thứ ba kiệt sức.

Đây là một cơ hội , bao nhiêu năm mới một .

Trong lịch sử bao nhiêu cuộc chinh phạt chỉ thiếu một chút nữa mà tiếc nuối cả đời.

Ta , lặng lẽ đưa quyết định.

Lưu Ninh Hoan cần Vệ Phong thương hại , cũng Thục Xuyên ly khai!

“Không gì.” Ta xem như chuyện gì nhét thư trong tay áo, nâng chén: “Nào, Bá Ước, kính ngươi một ly, chờ tin tức của ngươi.”

Vệ Phong cùng uống, đây là cuối cùng.

Hắn là tướng , thể chúa công khác.

Không nhất thiết .

10

Ta trở về Tương Dương, xử lý chính sự.

Ngoại giao giao cho Tề Ngoạn, nội chính giao cho Từ Lương, một lẻ loi lên đường.

Tề Ngoạn đến cổng thành tiễn : “Người , cũng dẹp đường hồi phủ, trở về ruộng.”

“Ngươi còn trẻ tuổi, cáo lão hồi hương?”

Nàng chậm rãi phẩy quạt: “Trên đời ngoại trừ , còn ai sẽ bổ nhiệm một nữ nhân đây? Người đường đường là thiên hoàng quý tộc, chư hầu một phương, nhưng cũng sắp Đàm Tam Khuyết khống chế, thể lối thoát nào?”

Đôi mắt đỏ bừng.

Chúng đều hoài bão thua nam tử, nhưng thế đạo cho chúng thể.

“May mà là quả phụ, trượng phu hầu hạ.” Nàng sửa sang vạt áo.

“Tạm biệt, chúa công. Vốn…… còn phong hầu bái tướng, công thần khai quốc.”

Ta rời với sự tiếc nuối của nàng.

Xa xa, còn thấy nàng cúi chào.

Tề Ngoạn kiêu ngạo, nhưng một khi rời , cả đời cũng thể gặp .

Nàng thi lễ với , cũng đáp lễ nàng.

Nơi đến là Đồng Tước Đài, là hành cung do Đàm Tam Khuyết xây dựng mặt nước, thu nạp mỹ nữ khắp thiên hạ.

Đồng Tước Xuân Thâm Tỏa Nhị Kiều…… (Xích Bích hoài cổ – Đỗ Mục)

Hắn cuối cùng vẫn mắc tật giống như Tào Tháo.

Lần gặp mặt , ân cần, bởi vì cũng thẹn với .

cũng chán nản, hề giả vờ.

trăm triệu nghĩ tới, dám mang Tống Bảo Bình tới gặp !

Phụ nhân đầu đầy châu ngọc, ghế chủ tọa, thấy cũng lên, vẻ mặt khinh thường.

“Bảo Bình nghĩ nhiều năm gặp nàng, cố ý tới nghênh đón nàng.” Đàm Tam Khuyết .

“Tỷ tỷ ở bên ngoài lĩnh binh, chắc là vất vả. Bây giờ ca ca tiếp nhận vị trí của tỷ tỷ, tỷ tỷ cần phiêu bạt bên ngoài nữa, thể trở về đế đô, an dưỡng tuổi già~”

Đàm Tam Khuyết phụ họa: “Bắc phạt cũng thuận lợi, ngược Tây chinh thế như chẻ tre, nàng theo trẫm trở về, cùng trẫm bày mưu tính kế, cũng đỡ sự lo lắng của trẫm.”

Ta chuyện với hai kẻ ngốc, xuống uống rượu, rượu đến bên miệng, đột nhiên dừng .

Tống Bảo Bình ở đây, rượu thật sự dám uống.

Tống Bảo Bình nhíu mày với , cố ý nâng chén rượu lên: “Nào, kính tỷ tỷ một ly.”

Ta hắt rượu một cái.

Tống Bảo Bình lập tức vẻ chịu nổi, Đàm Tam Khuyết nhíu mày: “Chẳng lẽ nhiều năm trôi qua, nắng vẫn còn ghen tuông với Bảo Bình, nàng ở Kinh Châu đóng cửa suy nghĩ, cuối cùng vẫn tỉnh ?!”

Ta lớn: “Bắc phạt Tây chinh, nhiều tướng sĩ bỏ mạng, thấy rượu, kính bọn họ .”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8