Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Án tử
9

Cập nhật lúc: 2026-03-11 03:19:15 | Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7poKajZ2Ef



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đàm Tam Khuyết còn gì để , ánh mắt Tống Bảo Bình đầy tàn nhẫn, đột nhiên giơ tay lên, đập chén.

Ta quá sợ hãi, đập chén là hiệu, nơi mai phục, là lấy mạng !

Đang lúc ngàn cân treo sợi tóc , tiểu binh bên ngoài đến báo: “Phía tây quân đội chạy tới, mang cờ hiệu nhà Hán, là binh mã của Kinh Châu, Nhữ Dương công chúa.

Đàm Tam Khuyết khó thể tin : “Ngươi mang theo binh mã?”

Ta:…

“Ta , đến một !”

Tống Bảo Bình giơ tay: “Đã phản ý thì g..iết!”

“Dừng tay!” Ngoài cửa vang lên một tiếng quát uy vũ.

Màn trướng vén lên, Vệ Phong mặc giáp chặn ánh sáng, chắc chắn là vội vã tới, thở hổn hển.

“Ngươi là ai?! Sao dám tự tiện xông trướng của vua!” Đàm Tam Khuyết quá sợ hãi.

Vệ Phong kiêu ngạo bất tuân liếc một cái, cung kính tới mặt , quỳ xuống chắp tay: “Chúa công, năm mươi vạn đại quân chuẩn xong ở Đương Dương cốc khẩu, chỉ chờ chúa công lệnh một tiếng.”

Ta nửa triệu quân.

Vệ Phong cũng khả năng trong thời gian ngắn như mang đội binh hùng mạnh như đến đây.

trong lòng đột nhiên sinh dũng khí phản tên khốn đó!

Ta ngay ngắn công đường, sắc mặt đổi: “Được.”

“Quả nhiên ngươi mang binh tới?!” Đàm Tam Khuyết nổi gân xanh, quét sạch rượu thịt bàn.

“Trẫm nghĩ tình phu thê, bao giờ cảnh giác ngươi, bây giờ ngươi đem thủ hạ binh quyền đến đây, khởi binh tại gia yến, ngươi ý đồ gì!”

“Đã là gia yến, ả tiện tỳ mai phục, ném chén hiệu, hại chúa công của ?!” Vệ Phong ngang nhiên cùng Đàm Tam Khuyết khiêu chiến, như hổ rình mồi chỉ Tống Bảo Bình.

Đàm Tam Khuyết cũng khó thể tin về phía nàng.

hoàng đế vài năm, chuyện tùy cơ ứng biến vẫn , Đàm Tam Khuyết lập tức ha ha: “Chỉ đùa một chút mà thôi, ngươi lầm , bọn họ chỉ là vũ cơ mà thôi. Phu nhân, vị tiểu tướng quân là ai, nóng giận như .”

Ta lạnh nhạt : “Hắn chính là thủ hạ của Ngũ Hổ thượng tướng, Nghi Đình Hầu, tam quân đô chỉ huy sứ, Vệ Phong.”

Sắc mặt Đàm Tam Khuyết trầm xuống: “Quả nhiên là Vệ Phong! Lần còn gạt là một tiểu thị vệ, các ngươi cảm thấy nhận mặt ?”

Hắn tức giận lên tới lui: “Được, ngươi lắm, mang kiếm mang giày, trướng bái. Lưu Ninh Hoan! Đây là tướng quân mà ngươi tạo ?!”

Vệ Phong cũng rút kiếm: “Kiếm của cũng hẳn bất lợi!”

Ánh mắt thiếu niên sáng rực, thanh âm chấn động, uy lực như hổ diệt rồng, áp đảo tất cả .

.

Cả trướng lặng ngắt như tờ.

Đàm Tam Khuyết nhiều năm chống đối như thế, trong lúc hoảng hốt đưa mắt : “Phu nhân, nàng một câu !”

Ta cầm kiếm, chậm rãi từ dậy: “Ở đây ai là Tống Từ?”

ánh mắt tập trung một tên béo trắng, mà , mặt trắng như tờ giấy.

Ta bước tới, dùng d.a.o c.h.ặ.t đ.ầ.u ném chân Tống Bảo Bình, nàng hét đến tức cả phổi, lau m..áu mặt nàng.

“Đàm Tam Khuyết, từng yêu ngươi, chắp tay tặng những thứ nhất cho ngươi, cho nên hôm nay mới đến Kinh Châu. Nếu nể mặt ngươi, e rằng hôm nay tất cả các vị đang đây gọi một tiếng, Hán Vương bệ hạ!”

Đó là đầu tiên tên xuất hiện trong lịch sử.

Không còn là thê tử của ai đó, nữ nhi của ai đó, của ai đó, mẫu của ai đó.

Cái tên Lưu Ninh Hoan sử sách với tư cách Hoàng đế, còn là một “Lưu thị” rõ mặt mũi nữa.

Ta hai mươi bảy tuổi cùng Vệ Phong hai mươi mốt tuổi sóng vai mà , bảo vệ lẫn , mười vạn đại quân, giáp mặt đối chọi với Đàm Tam Khuyết.

“Ngươi sợ trẫm g..iết ngươi ? Tât cả ở nơi đều là của trẫm, Ninh Hoan.” Ánh mắt Đàm Tam Khuyết xuất hiện sự bi thương.

nhiều binh mã, Tam Lang.” nhếch miệng : “ ngươi già , tửu sắc suy nhược thể, khi và Vệ Phong ngã xuống, chúng sẽ lấy đầu hai các ngươi! Ngươi dũng khí cùng đánh cược một phen !”

11

Sự thật chứng minh, Đàm Tam Khuyết dũng khí .

Hắn trong vòng năm bước, kiếm của Vệ Phong nhanh, cho nên dám hành động thiếu suy nghĩ.

Vệ Phong che chở lao khỏi trướng, lập tức tìm hai tiểu binh đổi y phục, trộn trong đội ngũ truy bắt hai chúng .

Bởi vì quen thuộc với địa thế, hai chúng lạc đường, nhanh đuổi tới bên bờ nước.

“Ngươi ở đây chờ, mượn thuyền.”

Ta cởi chiến giáp ném cho Vệ Phong, cởi búi tóc, chân trần chạy đến chỗ ngư dân bên bờ sông, vẻ đáng thương: “Lão bà bà, thể cho chúng mượn một chiếc thuyền qua bờ bên ?”

Lão bà bà vội vàng lấy nước nóng cho : “Cô nương xảy chuyện gì thế?”

Ta thoáng truy binh sườn núi: “Gần đây Dụ quốc bệ hạ du ngoạn ở chỗ , thủ hạ của để mắt, phái tới bắt …”

“Đám lưu manh cường đạo ! Đồ ăn t..hịt !” Lão bà bà mắng chửi dõng dạc, kéo thuyền gỗ nhỏ từ trong bụi lau sậy : “Đi thôi, mau ! Cô nương đang yên đang lành, đừng để đám đại đầu binh chà đạp.”

“Mượn , mau tới đây!” – Ta lén gọi Vệ Phong.

Vệ Phong , thi lễ với lão bà bà, hai mắt lão bà bà sáng ngời: “Vị tiểu lang quân thật là tuấn tú! Là phu quân của ngươi ? Nam tài nữ sắc, từng thấy qua phu thê nào xứng đôi như các ngươi!”

Ta chợt ý chơi đùa: “Đây là của , kết hôn. Trong vòng mười dặm quanh dây, nếu cô nương xinh nào, thể giới thiệu với , trong nhà chúng tất cả đều sốt ruột.”

“Được! Được! Ta nhớ !”

Vệ Phong cụp mắt, lông mi khẽ động, đầu mặt hồ, lẽ mệt mỏi.

Hắn để một sức chèo thuyền.

“Rốt cuộc ngươi dẫn theo bao nhiêu đến?” Ta đầu đầy mồ hôi, dịu dàng hỏi .

“Năm trăm.” Vệ Phong ở đuôi thuyền, u buồn nước sông.

“Ha ha ha ha, Vệ Bá Ước, lá gan của ngươi thật là lớn, năm trăm binh mà dám là năm mươi vạn!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8