Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Anh chọn em, em siêu ngọt ngào
18

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:03:02 | Lượt xem: 1

Tống Từ cười nhẹ: “Chà, tôi không nhịn được, nuôi một cô vợ hư hỏng thật khó ”.

Mọi người lại bắt đầu bàn tán xôn xao. Không biết lần trước ai đã đưa ra tin tức về cuộc phỏng vấn của Chu Á ở cuộc đấu giá.

“Cô gái bị cô Chu nói là đeo vòng tay giả có phải là vợ anh không? Chiếc vòng tay đó có phải là hàng thật không?”

“Chỉ vì cô ta nói vợ tôi đeo vòng tay giả, cô ấy tức giận đến mức không muốn nó nữa.”

Khi Chu Á nhìn thấy tin tức mới nhất trong bữa tiệc sinh nhật, sắc mặt cô ta tái nhợt vì tức giận.

“Đường Thi? Không thể nào, làm sao có thể, không thể là cô ta!”

Cư dân mạng lập tức tràn ngập màn hình: “Cô gái tên là Đường Thi, hãy xuất hiện.”

Tống Từ đã trả lời lại bình luận và nói thêm: “Bà xã, không phải anh nói. Là cư dân mạng quá thông minh.”

Bài đăng trên weibo này đã lên hot search một thời gian.

Điện thoại của tôi bùng nổ.

Chu Á vội vàng đến công ty gọi tôi là con k**hốn cướp bạn trai của cô ta.

Tôi vừa tát cô ta. Cô ta muốn chống trả nhưng cảnh sát đã đến và bắt cô ta đi.

“Cô bị nghi ngờ bạo lực học đường, hãy đi với chúng tôi.”

Chu Á sững sờ: “Các anh nhầm rồi, làm sao tôi có thể làm như vậy? Các anh có biết cha tôi là ai không?”

Cảnh sát bình tĩnh nói: “Chúng tôi biết.”

“Biết mà còn dám bắt tôi?”

“Nửa giờ trước cha cô cũng bị chúng tôi bắt đi vì nghi ngờ gian lận tài chính.”

Bây giờ Chu Á mới mất đi sự kiêu ngạo của mình. Cô ta lập tức chạy đến chỗ tôi và nói: “Thi Thi, chúng ta không phải là bạn tốt sao? Những chuyện đó trước đây đều là trò đùa. Làm ơn hãy nói với họ nhanh lên. Tất cả chỉ là hiểu lầm thôi.”

Nhìn cô ta và cảm thấy buồn cười nên tôi gạt cô ta ra: “Cô cứ khai báo với cảnh sát đi.”

“Thi Thi, tôi cầu xin cô, tôi không muốn vào tù. Tôi nghe nói nếu vào tù vì bạo lực học đường sẽ bị bạn tù đánh c**hết. Làm ơn cứu tôi với, tôi có thể làm bất cứ điều gì.”

“Vậy thì cô nên bị đánh c**hết.”

Kẻ bắt nạt sợ bị đánh c**hết, thật là mỉa mai.

Cảnh sát cuối cùng đã mang cô ta đi. Khi bước đi, cô ta vùng vẫy đến văng cả giày, trông thật hỗn loạn.

23

Sau khi cảnh sát rời đi, các đồng nghiệp trong công ty tụ tập quanh tôi để bàn tán.

“Thi Thi, mỗi ngày chúng tôi đều lo lắng cho cô vì bị anh Tống mắng, cô đã ngủ với anh ấy chưa?”

“Vì sự sống còn của chúng ta, cô phải khuất phục sếp, cô thật đúng đắn!”

“Dù thế nào đi nữa, nếu sếp tra tấn cô, thì anh ấy không thể hành hạ chúng tôi bằng cách bắt làm thêm giờ.”

Một đám người xung quanh nói, khiến tai tôi đỏ bừng.

“Không phải như mọi người nghĩ đâu.”

Nhưng khi nghĩ lại thì có vẻ là như họ nghĩ thật.

Lúc này, có một người đứng bên ngoài công ty, là Lý Minh.

“Em cưới Tống Từ để trả đũa tôi à?”

Tôi cười: “Anh tự đề cao bản thân mình quá phải không?”

Anh ta vừa cười vừa khóc: “Cô cũng lừa dối tôi không phải sao? Tôi cảm thấy có lỗi vì đã làm như vậy nhưng không ngờ cô đã lén lút ngủ với hắn từ lâu rồi. Đường Thi, những người như cô bị lừa dối là đáng.”

Các đồng nghiệp đang xem trò hề xầm xì.

“Hắn có đ–iên không?”

“Có vẻ như vậy.”

Tống Từ đột nhiên xuất hiện trước cửa công ty, kéo tôi vào lòng, nhìn Lý Minh: “Có bệnh thì đến bệnh viện tâm thần đi. Nếu còn dám đến gặp cô ấy lần nữa, anh sẽ không thể ở lại thành phố này được đâu.”

“Bảo vệ!”

Lý Minh bị bảo vệ cưỡng bức kéo đi. Khi trò hề kết thúc, tôi vẫn còn choáng váng. Tống Từ đưa tôi đi bộ tới gara.

“Xong rồi. Chúng ta đến chỗ ông nội ăn tối nhé?”

“Ông vừa xem xong tin tức xong liền gọi điện cho anh hơn chục lần, dọa anh là sẽ đón em về.”

Tôi theo Tống Từ đến thăm ông nội anh.

Sự việc xảy ra bất ngờ, tôi không hề chuẩn bị trước và rất thận trọng. Kết quả là lần đầu tiên gặp ông nội, ông nội ghé vào tai hắn nói: “Bắt được cô ấy rồi à?”

“Nhờ có ông mà cháu mới bắt được. Đừng dọa cô ấy bỏ chạy.”

Tôi nghe được cuộc trò chuyện giữa ông nội và Tống Từ thì cảm thấy hơi lúng túng.

“Xin chào ông nội, cháu là Đường Thi.”

“Ông biết.”

Ông nội mỉm cười kéo tôi vào trong.

“Ông nghe tên cháu nhiều đến mức lỗ tai chai luôn rồi.”

Tống Từ lên tiếng: “Ông nội, đừng nói chuyện vô nghĩa.”

Ông liếc hắn một cái: “Ngày nào cháu cũng nói, lại không cho phép người khác nói?”

Tống Từ đành phải trêu chọc con mèo trong sân. Ông nội chỉ vào lũ mèo và cười nói: “Những con mèo đằng kia đều được nuôi cho cháu.”

“Cho cháu ạ?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8