Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ảnh Đế, Tôi Muốn Dizz Anh?
Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-03-17 16:51:07 | Lượt xem: 2

Tôi vốn tưởng rằng Tần Nhất là người ôn hòa, sẽ yên lặng chờ người khác chọn, tuy nhiên, sau khi chạm mắt với anh ấy, Tần Nhất mỉm cười với tôi.

Anh ấy ôn nhu hỏi tôi, “Hôm nay, vẫn có thể là chúng ta không?”

Trực tiếp, ôn hòa.

Nhưng lại không có cảm giác vượt quá giới hạn.

Bình luận cuộn lên điên cuồng.

[Tần Nhất giống như chú cún con mong chờ được chọn, chị gái ơi chọn anh ấy đi.]

[Không được, chị ơi nhìn anh Lục kìa, m.ô.n.g anh ấy sắp mài ra khói rồi.]

[Cười c.h.ế.t mất, lúc này nếu đặt Lục Nạn lên núi Nga Mi, chắc anh ấy còn leo nhanh hơn cả khỉ.]

Tôi nhìn về phía Tần Nhất, “Xin lỗi…”

Tần Nhất mỉm cười, “Đây là quyền lựa chọn của em, nói xin lỗi làm gì.”

“Chơi vui vẻ nhé.”

Tôi chọn Lục Nạn.

Chia nhóm xong, MC công bố về phần hẹn hò hôm nay.

Nữ khách mời phải rút một nhiệm vụ bí mật hôm nay, và hoàn thành trước khi kết thúc buổi hẹn hò.

Lục Nạn đứng bên cạnh tôi.

Tôi có thể ngửi thấy mùi trà trắng thơm mát trên người anh ấy.

Hồn vía trên mây, rút ra một tờ giấy——

Trên đó chỉ có hai chữ.

Nhưng tôi nhìn chằm chằm một lúc lâu, bộ não trống rỗng mới dần dần hoạt động.

Hôn.

Hôn?

Chương trình hẹn hò không phải đều là nam nữ khách mời nấu cơm, đi dạo, viết thư tỏ tình cho nhau, làm chút chuyện lãng mạn gì đó sao?

Tôi theo bản năng muốn cất tờ giấy đi.

Tuy nhiên, đã muộn.

Ống kính cố ý quay cận cảnh, để tất cả khán giả đều biết nội dung nhiệm vụ của tôi.

Bình luận lập tức náo nhiệt.

[Hôn gì? Hôn gì? Trời ơi, nếu anh Lục biết chắc sẽ sướng c.h.ế.t mất.]

[Đạo diễn biết chúng ta muốn xem gì rồi.]

[Lại làm anh Lục hạnh phúc rồi.]

Lục Nạn nghiêng người qua, muốn lén nhìn tờ giấy của tôi, “Nhiệm vụ gì vậy?”

Tôi vò tờ giấy lại.

Xung quanh không có thùng rác.

Tôi cắn răng, nuốt tờ giấy nhỏ xuống.

Tuyệt đối không thể để Lục Nạn biết.

[Woa, ăn sống luôn?]

[Chị này thật sự ngầu, tôi hơi thích chị rồi đấy.]

Lục Nạn ngẩn người hai giây, lập tức chạy tới, “Em thật sự ăn rồi?”

“Một cục giấy to như vậy, ngốc à?”

Phát hiện tôi thật sự nuốt giấy rồi, Lục Nạn kinh ngạc nhìn tôi một lúc lâu, do dự hỏi.

“Chương trình của chúng ta đều là chương trình chính quy…”

“Tiểu Tiệp Dư, nhiệm vụ của em không phải là g.i.ế.c anh đấy chứ?”

Tôi dở khóc dở cười.

Đá nhẹ vào chân anh ta, “Nghĩ gì vậy? Đi thôi.”

“Đi đâu?”

Tôi thở dài, “Thay đồ bơi.”

Vừa rồi, nam khách mời đã bốc thăm địa điểm hẹn hò.

Hai cặp đôi kia lần lượt bốc trúng rạp chiếu phim riêng và nhà hàng trên không.

Chỉ có tên Lục Nạn này bốc trúng bể bơi.

[Đồ bơi + hôn, được rồi, tôi xin gọi tập này là tập hạnh phúc của Lục Nạn.]

[Hết tập này, anh Lục không bị câu thành cá nóc mới lạ.]

[Đường Tiệp Dư không cần câu, cô ấy chỉ cần ngoắc tay,ảnh sẽ tự động nhào tới.]

……

Bể bơi.

Tôi thay đồ bơi đi ra khỏi phòng thay đồ, Lục Nạn đang đợi tôi.

Ánh mắt Lục Nạn nhìn sang.

Tôi hơi căng thẳng.

Bộ đồ bơi này vừa kín đáo vừa có chút táo bạo, không hở hang lắm, nhưng cũng coi như gợi cảm.

Tôi vốn tưởng rằng Lục Nạn là người kỹ tính sẽ dùng khăn tắm quấn tôi kín mít.

Kết quả lại hoàn toàn ngược lại.

Lúc tôi hơi thiếu tự tin, nhỏ giọng hỏi anh ta có cần quấn khăn tắm không, Lục Nạn lắc đầu, “Không cần.”

“Rất đẹp, em có thể tự tin khoe ra.”

“Có anh ở đây, sẽ không để em hớ hênh đâu.”

Tôi không biết bơi.

Chỉ có thể ở khu vực nước nông đeo phao bơi vùng vẫy. Lục Nạn không có việc gì làm, liền ở bên cạnh tập bơi chó.

Ekip chương trình lo lắng cứ như vậy rating sẽ giảm, lập tức sắp xếp nhiệm vụ cho chúng tôi——

Để Lục Nạn dạy tôi bơi.

Nhận được nhiệm vụ, Lục Nạn vênh mặt hất hàm, “Không muốn.”

Tôi còn chưa kịp nói gì.

Nước b.ắ.n tung tóe.

Người này đã nhảy xuống bể bơi, còn vẫy tay với tôi, “Muốn học bơi ếch hay bơi chó?”

……

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8