Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Anh Không Xứng!
Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-03-08 01:57:26 | Lượt xem: 2

“Khi em bệnh, bà vay một khoản tiền lớn, khi chủ nợ gọi đến đòi tiền, bà đều chạy nhà vệ sinh để điện thoại, đó mở vòi nước thật lớn và , bà nghĩ rằng em sẽ chuyện gì xảy cả.”

“Em bản trở thành gánh nặng cho bà .”

Tinh Tinh câu cuối cùng với tiếng nức nở, đó về phía , đau đến mức tay còn chút sức lực để kéo Tinh Tinh .

hít một thật sâu : “Khi em như , em bao giờ nghĩ em chính là niềm hy vọng còn của bà ? Nếu bà mất em, bà sẽ chỉ còn sự cô đơn cô độc, liệu bà thể vượt qua nỗi đau khi mất em ? ”

“Em cần bao nhiêu tiền, chị sẽ cho em vay, em hãy chữa khỏi bệnh, cố gắng học tập cho , kiếm tiền, hãy dành chút thời gian đến thắp hương cho chị là , chị đang lo lắng ai đến thăm mộ chị.”

Triệu Tinh Tinh phần do dự: “Mẹ em… Em thể lấy tiền của chị , chị, chị hãy dùng tiền đó để chữa bệnh.”

Tinh Tinh mới 16 tuổi, suy nghĩ đơn thuần.

“Bệnh của chị thể chữa khỏi, nếu nhập viện thì cũng chỉ sống thêm vài tháng. em thì khác, em vẫn còn quan tâm đến em. Còn chị thì khác, chị là trẻ mồ côi, ai là cả.”

từng bước từng bước tiến gần Tinh Tinh, cuối cùng nắm chặt lấy tay cô , cơ thể cô cuối cùng cũng buông lỏng, cùng lúc đó Tinh Tinh ôm lấy òa .

Nhịp tim của vẫn thể định , run tay gọi điện thoại cho của Tinh Tinh.

Mẹ Tinh Tinh tìm cô suốt một đêm, khi thấy Tinh Tinh, bà bật , khuôn mặt bà tràn đầy niềm vui hạnh phúc, sự sợ hãi khi mất niềm hy vọng.

“Tinh Tinh, đừng suy nghĩ nhiều, con còn sống thì đó là món quà lớn nhất mà .”

“Con hãy ở bên , chỉ cần như thế thôi!”

hai con ôm mà trong lòng thấy dạt dào.

Thật , khi con bé ai đó yêu thương thật lòng.

đầu , thấy Giang Thuật.

Anh như ngủ cả đêm qua, đầu tóc rối bời, bọng mắt màu xanh tái, chậm rãi từ từ tiến đến .

“Em ăn uống đầy đủ , trông em gầy nhiều ?”

“Không việc thì việc, bịa chuyện bệnh chứ?”

Anh giơ tay chạm khuôn mặt của , mặt sang một bên né tránh, tay dừng ở giữa trung, mệt mỏi lãng phí lời với , đưa cho xem tờ giấy chẩn đoán.

Anh như ch/ết lặng tại chỗ, ngẩn cầm lấy tờ giấy chẩn đoán, thời gian trôi qua từng giây từng phút, nắm chặt tờ giấy, giọng điệu khàn khạc : “Em từ bao giờ? Tại với ?!”

Tất cả đàn ông đều nhanh lãng trí đến ?

đối mặt với ánh mắt đau khổ của , tràn đầy sự khó hiểu: “Là của ? với mà, rằng đêm đó bụng đau thể ngủ, bảo đừng phiền , nghĩ rằng đang kiểm tra dò xét!”

“Anh tưởng rằng…”

“Anh tưởng gì? Anh tưởng đang ghen tuông? Tưởng rằng đang khó ? Tưởng rằng chia cắt đôi uyên ương?”

Anh như kích động: “Giang Tuyền! Em đừng như !”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8