Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ánh Sao Rực Rỡ – Mộng Nam Sương
Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-17 12:12:02 | Lượt xem: 2

1

Tôi bị bệnh, không quá nghiêm trọng, nhưng kéo dài rất lâu.

Nguyên nhân gây ra là vì tôi và con gái nuôi của ba mẹ đánh đố xem ai có thể leo l*n đ*nh núi nhanh nhất.

Người thắng có thể yêu cầu ba mẹ đi họp phụ huynh cho người đó.

Khi tôi dốc hết sức lực trèo l*n đ*nh đón gió lạnh và sương sớm, lại thấy một gia đình ba người gồm ba mẹ và em gái nuôi đang cười tủm tỉm dựng lều chuẩn bị chụp ảnh mặt trời mọc.

Thấy tôi tới, em gái nuôi cười hì hì.

Cô ta nói: “Em chỉ nói là thi đấu xem ai tới trước thôi, cũng không có nói là phải dùng cách nào cả.”

Cô ta nói: “Diệp Huỳnh, chị còn chưa rõ nữa sao, cùng một con đường, cùng một mục tiêu, chị muốn tới nơi thì chỉ có thể đi bộ đến bằng hai chân của mình, nhưng em thì có ba mẹ nâng đỡ, trợ giúp. Cho nên từ lúc bắt đầu, chị đã thua rồi.”

Ba mẹ cầm máy ảnh đứng phía sau cô ta, nghe thấy cuộc đối thoại của chúng tôi, cũng biết rõ chuyện gì đang xảy ra.

Bọn họ có hơi xấu hổ, đang định mời tôi cùng đi ngắm mặt trời mọc.

Lại thấy tôi đã quay đầu rời đi không chút lưu luyến nào.

“Để nó đi đi!” Giọng nói giận dữ của mẹ truyền đến từ phía sau: “Sao nó lại không ngoan ngoãn một chút được như Dao Dao vậy chứ, nếu nó cũng biết cách gần gũi ba mẹ như Dao Dao, đừng có suốt ngày trưng cái bản mặt lạnh như băng kia thì sao chúng ta có thể xem nhẹ nó được?”

Nghe những lời này, tôi không khỏi cảm thấy có hơi buồn cười, ba mẹ chỉ nói tôi không biết nhượng bộ, không biết cách lấy lòng bọn họ. Nhưng mà khi bọn họ vắng mặt trong suốt mười lăm năm cuộc đời của tôi, ngay cả việc thấy bọn họ cũng là một chuyện rất khó khăn thì sao tôi có thể gần gũi với bọn họ được đây?

Việc không ai dạy, sao tôi biết làm.

Sau khi về đến nhà, tôi lập tức ngã bệnh.

Rõ ràng chỉ là một chút gió núi buổi sớm thôi thế mà tôi lại sốt cao, cả người mê mang không còn một chút sức lực nào.

Trước khi hoàn toàn ngất xỉu, tôi đã tự gọi điện thoại kêu giúp mình một chiếc xe cấp cứu.

Sau đó tôi lập tức chìm vào bóng tối, trong khoảng thời gian tôi hôn mê, tôi lại nhìn thấy thời thơ ấu của bản thân mình.

Khi tôi còn lúc nhỏ, tôi thường xuyên nhìn thấy ba mẹ ở trên TV, và cũng chỉ được nhìn thấy họ ở trên TV mà thôi.

Bọn họ là phóng viên nổi tiếng cả nước, bọn họ yêu nhau từ lúc còn đi học, là những người bạn cùng chung chí hướng.

Sau khi tốt nghiệp, vì lý tưởng chung mà chạy ra tuyến đầu thu nhận đủ loại tin tức quan trọng.

Sau đó bọn họ còn chủ động xin ra nước ngoài đi đến vùng chiến địa, chịu đủ loại tàn phá của chiến tranh, cùng ăn cùng ở với dân chạy nạn.

Trước khi chuẩn bị chia tay, bọn họ để lại một tấm ảnh chụp.

Trong bức ảnh, tôi còn nằm trong tã lót, được một nam một nữ dịu dàng ôm vào trong lòng, một nhà ba người hạnh phúc dựa sát vào nhau.

Khi đó tôi còn không biết, đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng tôi được ba mẹ ôm.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8