Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Anh Trai Em Gái
Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:18:30 | Lượt xem: 2

18. Tháng 6 râm ran tiếng ve kêu, kỳ thi cao khảo (thi ĐH của TQ) được mọi người mong chờ đã đến. 

Chúng tôi vừa khẩn trương vừa phấn khích.

Kết thúc 2 ngày thi cử, tôi và anh trai quay về thôn.

Người dân trong thôn không khí phấn khởi, ai ai cũng cho rằng chúng tôi đương nhiên sẽ là sinh viên đại học.

Ngày có điểm, anh trai được 740 điểm, thủ khoa tỉnh, tôi được 732 điểm, đứng thứ 5 trong tỉnh.

Ngay khi biết điểm, dân làng trong thôn xôn xao cả lên, đều rõ ràng Thanh Hoa Bắc Đại mặc chúng tôi tự chọn. 

Nhà bà Vương hàng xóm có điện thoại, những ngày đó, Thanh Hoa, Bắc Đại cũng như rất nhiều trường đại học tốt khác trong cả nước đều lũ lượt gọi điện đến, đưa ra nhiều ưu đãi cho chúng tôi.

Bà Vương cười không khép được miệng, lại lau nước mắt: “Ông ngoại các cháu mà còn sống, không biết sẽ vui mừng như thế nào?”

Nhắc đến ông ngoại, người ông dịu dàng hiền từ của chúng tôi, lòng chúng tôi lại thấy nao nao.

Khi điền nguyện vọng, tôi và anh trai đều chọn Thanh Hoa.

Sáng sớm ngày hôm sau, tôi cùng anh hai mang theo chai nước và tiền giấy, đến mộ ông ngoại, báo cho ông tin vui. 

Khi về nhà, cửa nhà chúng tôi rất nhộn nhịp, rất nhiều người đang tập trung ở đó. 

Đến gần mới biết, hóa ra là phóng viên cùng huyện trưởng và phó huyện trưởng đến nhà.

Huyện trưởng và phó huyện trưởng khen ngợi cổ vũ chúng tôi 1 hồi, còn cùng nhau chụp ảnh.

Có mấy phóng viên cùng lúc phỏng vấn chúng tôi, hỏi chúng tôi phương pháp học tập, rồi có kinh nghiệm gì cần truyền đạt lại cho thế hệ học sinh sau này.

Họ còn chụp ảnh căn nhà rách nát của anh em tôi, cảm thán rằng cuộc sống anh em tôi thật khó khăn gian khổ.

Còn phỏng luôn cả trưởng thôn và mấy cô dì chú bác trong thôn.

Khi nghe mọi người nói, anh hai tôi hồi bé bị gọi là đần độn, nói không rõ ràng, còn không đi được, phải ngồi xe lăn, các phỏng viên đều nhanh nhạy tìm được điểm then chốt trong câu chuyện.

Ngày hôm sau, báo chí giật tít thật lớn: “Một anh trai và một em gái nhà nghèo đều được nhận vào Đại học Thanh Hoa, anh trai đần độn còn là thủ khoa tỉnh!”

“Thật không ngờ. Hai anh em cơ hàn đều thi đỗ Thanh Hoa. Anh trai đần độn còn thi đỗ thủ khoa tỉnh”.

Trên tin tức đều là tin về hai anh em tôi. Nhất thời, dân chúng cả nước đều biết câu chuyện của chúng tôi. Còn về người ba người mẹ đã bỏ rơi chúng tôi, bị mọi người mắng chửi thậm tệ.

Khi thông báo trúng tuyển của Thanh Hoa tới, tôi và anh trai mỗi người được nhà trường cấp học bổng 20 vạn (~ 720tr), chính phủ cũng cho hai anh em mỗi người 10 vạn (~360tr) tiền học bổng, còn cả trường cấp 3 của chúng tôi cũng thưởng cho chúng tôi, tổng cộng chúng tôi được khoảng 60 vạn mỗi người (~1.8 tỷ)

Người dân trong thôn cực kỳ vui mừng, chỉ vào hai anh em và nói với con cháu của họ: “Học giỏi là có thể kiếm được rất nhiều tiền đó. Mấy đứa sau này nhìn anh Cố Dương chị Cố Nguyệt mà học hỏi đi nhé”.

Mấy đứa trẻ nhỏ ánh mắt ngưỡng mộ nhìn chúng tôi, mãnh liệt gật đầu.

Chiều ngày hôm đó, mẹ và ba tôi lái xe đến. 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8