Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Anh Trai Em Gái
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:18:19 | Lượt xem: 3

3. Đến huyện, ông bác sĩ già mặc áo trắng khám tay chân cho anh trai xong, ngạc nhiên hỏi: “Bình thường ở nhà mọi người có tập tăng lực và độ linh hoạt cho tay chân cháu bé không?”

“Không có ạ.”

Ông ngoại biết ba mẹ tôi là dạng người gì, làm gì có việc để tâm vào chăm sóc anh trai tôi.

“Theo lẽ thường mà nói thì đáng nhẽ tay của đứa trẻ này cũng có vấn đề, nhưng ngón tay của nó trông cũng khá linh hoạt, tôi cho rằng….”

“Ông ơi, cháu biết ạ, anh hai mỗi ngày trong phòng đều nặn bùn hoặc nhặt đậu xanh”. Tôi đáp chắc nịch.

Trước đó tôi đã lén xem anh vài lần.

Ánh mắt ông bác sĩ già lóe lên chút phức tạp: “Là đứa trẻ có thể chịu được gian nan, tự mình biết phải luyện tập.”

Ông còn nói, tay của anh về cơ bản là không có vấn đề gì, không ảnh hưởng việc học hành.

Ông còn kiểm tra lưỡi của anh, nói nếu muốn nói chuyện lưu loát, thì phải bắt anh nói nhiều, sẽ sớm tốt hơn lên.

Còn về chân, đây là vấn đề khó khăn nhất, phải uống thuốc và luyện tập thân thể trong thời gian dài.

Ông bác sĩ thương lượng với ông ngoại: “Xem tình hình nhà ông có vẻ không được tốt lắm, đây là quá trình lâu dài, dù mất tiền và bỏ sức cũng chưa chắc đã tốt lên hoàn toàn, ông có chữa nữa không?”

Mắt anh tôi mờ đi.

Ông ngoại nhưng lại khăng khăng: “Nếu có thể chữa được thì đi 1 bước tính 1 bước, tôi không thể trơ mắt nhìn cuộc đời cháu tôi bị hủy hoại được:.

Khi nghe nói đến việc chữa trị phục hồi chức năng phải mất ít nhất mấy vạn đến mấy chục vạn, ông ngoại cau mày, xoa tay bất lực.

Tôi và anh hai đều lặng đi, nhiều tiền như vậy, thực sự là con số trên trời.

Ông bác sĩ cũng là một người tốt, đã cho anh hai một nắm thuốc, sống c.h.ế.t cũng không chịu lấy tiền.

Sau khi về nhà, ông ngoại ngồi xổm trong sân hút thuốc, không biết đang nghĩ gì.

4. Sáng ngày thứ 2, ông ngoại lại đi lên huyện, nhờ bà Vương hàng xóm trông chừng tôi và anh hai, mãi đến sau khi trời tối mới về nhà.

Từ sau ngày đó, hàng ngày 6h sáng ông đã gọi anh hai tôi rời giường, bắt anh thử dựa vào ghế tập đi, từ lúc ban đầu tập đi nửa tiếng, sau đó là tăng lên 1 tiếng.

Sau đó, ăn sáng xong, ông ngoại lại bận rộn đi làm.

Trời tối, ông lại dựa vào bản đồ huyệt vị để mát xa cho anh hai, mỗi lần đều mát xa 1 tiếng đồng hồ.

Không ít lần, anh hai vì chân không có lực mà bị ngã, đau đến mồ hôi đầy đầu.

Tôi muốn chạy qua đỡ anh dậy nhưng bị cản lại.

Ông ngoại hét to với anh: “Là nam tử hán thì phải đứng lên được cho ông, không muốn ba mẹ gọi mình là phế vật thì phải có khẩu khí lên”.

Cơ thể nhỏ bé của người anh hai đang chống trên mặt đất, trong mắt hiện lên sự oán hận và không cam lòng, da tay đã bị bào mòn, nhưng anh hai vẫn cố gắng đứng dậy, hết lần này đến lần khác.

Ông ngoại còn bắt anh hai và tôi mỗi ngày phải nói chuyện với nhau nhiều lên, cổ vũ anh, nói lưỡi anh không có vấn đề gì cả, chỉ cần anh chịu mở miệng nói chuyện là sẽ được.

Lúc ăn sáng, ông ngoại lấy quả trứng gà bắt anh nói: “Con – muốn – ăn – trứng – gà”.

Anh hai từng chữ từng chữ ngắt đoạn mà nói theo: “Con – muốn – ăn – trứng – gà”.

Đợi anh hai nói ngày càng trôi chảy, ông ngoại rất vui mừng.

Ông ngoại đập đập trứng gà vào bàn ăn, bóc vỏ, cười đến mặt đầy nếp nhăn, đưa vào tay anh hai: “Thưởng cho con”.

Anh hai rất vui, trong mắt lấp lánh ánh sáng.

5. Ông ngoại nói tôi thể chất yếu, một ngày 3 bữa cơm đều đổi món để tôi ăn nhiều lên.

Đồng thời, bắt tôi phải rèn luyện thân thể.

Vì vậy, khi anh hai luyện tập, tôi cũng chạy bộ trong vườn, mỗi ngày chạy 20 vòng.

Điều kiện nhà bà Vương tốt hơn, là nhà đầu tiên trong thôn xây nhà tầng.

Ông ngoại biết việc đi lên đi xuống cầu thang rất có lợi cho chân của anh hai, vì vậy, ông ngoại đưa cho bà Vương 1 cặp gà trống mái và 1 giỏ trứng, nhờ bà Vương cho anh hai mỗi ngày luyện tập đi lên đi xuống cầu thang nửa tiếng.

“Lão Cố à, chỉ là giúp đỡ việc nhỏ thôi, sao phải tặng đồ?”.

Bà Vương sảng khoái trả lời, đem cặp gà và giỏ trứng trả lại.

Tôi và anh hai sống ở nhà ông ngoại, thỉnh thoảng sẽ có những đứa trẻ nghịch ngợm đến chơi, gọi anh tôi là “đồ ngốc”.

Nhìn thấy anh tôi bị ngã, liền cười nhạo anh tôi: “ Haha, thằng ngốc bị ngã rồi”

Nhìn thấy anh tôi bò dậy tiếp tục tập đi, bọn nó cười: “Thằng ngốc sợ là không biết đau là gì”

Chọc cho ông tôi tức giận cầm chổi lông gà ra đánh đuổi bọn nó.

Ông ngoại nói với chúng tôi: “Mỗi người sinh ra đều có chỗ hữu dụng, năng lực của con người là vô hạn. Trên thế giới này không có trở ngại nào không vượt qua được, chỉ cần mình không ngừng nỗ lực, đều có thể thay đổi vận mệnh của bản thân”.

Tôi hỏi: “Thế nào gọi là thay đổi vận mệnh của bản thân hả ông?”

Ông ngoại đáp: “Là trờ thành người xuất sắc, như thầy giáo, phóng viên, tiếp viên hàng không, lính cứu hỏa, cảnh sát….đối với xã hội trở thành người có ích, nhận được sự tôn trọng của mọi người, trở thành người có thể giúp đỡ cho người khác con ạ”.

Tôi nghĩ rồi lại nghĩ: “ Sau này nếu con và anh hai con trở nên xuất sắc, ba mẹ có thích chúng con không ạ?”

Ông ngoại mím môi một lúc rồi cười nói: “Đương nhiên rồi. Ai cũng thích những đứa trẻ xuất sắc”.

Nói thật, nửa năm không gặp ba mẹ, tôi có chút nhớ họ, anh hai cũng vậy.

Một đứa trẻ nhỏ thì không thù dài, bất kể trước đó họ đối xử với chúng tôi như thế nào, họ vẫn là ba mẹ của chúng tôi

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8