Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Anh Trai Em Gái
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:18:26 | Lượt xem: 2

11. Tôi khóc đứt gan đứt ruột, anh hai lại chỉ âm thầm rơi lệ.

Đêm hôm đó, cuối cùng ba mẹ cũng quay về, lái một chiếc xe hơi thời thượng.

Bố mặc vest và thắt cà vạt, còn mẹ mặc bộ đồ tinh tế và có mái tóc xoăn màu nâu đỏ rất thời trang.

Theo sau là một thanh niên mập mạp, mặc áo khoác da, đi một đôi giày thể thao nổi tiếng giá mấy trăm tệ một đôi.

Ba và em tôi không hề đau buồn tý nào, nhưng mẹ tôi khóc rất thương tâm, quỳ trước linh cữu của ông ngoại gào lên: “Ba khốn khổ của con, sao ba lại ra đi sớm thế…”

Có rất nhiều người than tham gia tang lễ, mẹ tôi cứ khóc mãi, nói mình bất hiếu, hẹn kiếp sau nhất định sẽ hiếu kính thật tốt với ông ngoại.

Thời khắc đó, tôi cũng rất cảm động, cảm giác rằng chúng tôi cuối cùng cũng giống như người một nhà thương xót cho ông.

Sau tang lễ, bà Vương trước mặt trưởng thôn, mang ra sổ tiết kiệm của ông, là 20.000 tệ, bà Vương nói là ông ngoại nhờ bà giữ giúp.

Mẹ lộ ra nụ cười, thấy cũng có không ít tiền, muốn cầm lấy.

Nhưng bà Vương không vội đưa, bà bảo: “Ba cô nói rồi, nếu cô muốn lấy số tiền này thì phải nuôi dưỡng thật tốt 2 đứa trẻ, nếu không thì ba cô có làm ma cũng sẽ về ám cô”.

Tôi và anh hai trông đợi nhìn mẹ, dù sao thì chúng tôi cũng là những người thân có cùng huyết thống.

Trước đó khi ông ngoại còn, ông là núi cao chống đỡ mưa gió cho chúng tôi. Giờ ông mất rồi, chúng tôi lại chưa thành niên, chỉ còn hy vọng vào ba mẹ mình.

Mẹ tôi còn chưa nói gì, em trai tôi đã gào lên: “Không được! Nhà chúng tôi không nuôi 2 đứa phế vật. Một đứa bại não kể cả có thể tự đi được cũng là tên phế vật.”

Nói xong còn chỉ vào tôi: “ Còn 1 đứa hàng bồi thêm tiền, lại còn muốn giành ba mẹ với tao. Đừng có mơ”.

Tôi biến sắc, nước mắt rơi xuống như mưa.

Anh hai cực kỳ tức giận, túm lấy cổ áo em trai đ.ấ.m vào mặt của em như 1 con sói hung dữ.

Không ngờ em trai trông thì to béo nhưng lại chẳng có tý sức kháng cự nào, vừa bị đánh đã khóc to.

Anh hai do mấy năm nay đều kiên trì luyện tập và uống thuốc, nên trừ phi vận động quá sức hoặc lao động nặng nhọc, còn đâu sức lực đều giống như người bình thường.

Ba mẹ tôi túm anh tôi lại, mẹ tôi hung tợn tát anh 1 cái: “Cái đồ m.á.u lạnh. Nó là em trai mày đấy, sao mày dám ra tay hung dữ như vậy?”.

Khóe miệng anh hai chảy máu, anh cười lạnh 1 tiếng: “Còn không m.á.u lạnh bằng mẹ đâu. Còn bỏ rơi cả con cái cơ mà”.

Mẹ tôi nghẹn 1 tiếng, mắng anh tôi là đồ vô ơn.

Trường thôn phải đứng ra hòa giải mọi người mới không đánh nhau nữa.

Tôi đau lòng cầm khăn mặt ấm, chấm vào vết thương bị chảy m.á.u của anh hai.

Mẹ tôi nhìn các cô chú và họ hàng trong làng, lớn tiếng nói: “Chỉ có 20.000 tệ thôi à? Các người nghĩ ai quan tâm? Các người ai muốn nuôi hai cái đứa vô ơn này thì đi mà nuôi. Chúng tôi không thèm”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8