Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Bác Sĩ Thú Y Xuyên Đến Thế Giới Thú Nhân
C10

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:14:18 | Lượt xem: 2

13.

Thú thật thì.

Lúc Xà Vương phát tình, lòng tôi thấy tràn đầy thương tiếc.

Bây giờ nhìn Huyền Phượng phát tình.

Không hiểu sao tôi lại thấy hơi buồn cười.

“Không phải chứ…..”

Tôi gãi đầu một cái, khó hiểu nói: “Sao các anh lại phát tình trong cùng một khoảng thời gian thế?”

“Cô thì biết cái gì, kỳ phát tình của ba chúng tôi gần nhau, là cùng một đợt thú nhân bị bắt giữ!….. Nếu không phải vì kỳ phát tình, chỉ bằng nhân loại mấy người mà cũng đòi bắt được tôi?”

Huyền Phượng mặc dù có dáng vẻ lẫn khí chất của thiếu niên.

Nhưng cánh tay lại được rèn luyện đến mức rắn chắc mạnh mẽ, vừng vàng ôm chặt lấy eo tôi.

“Cô nói đi, có giúp tôi không đây.”

“….. Không giúp.” Tôi nói.

“Tại sao chứ!”

Huyền Phượng lập tức lên án trừng lớn hai mắt.

“Cô đã giúp Xà Vương rồi mà, tại sao lại không giúp tôi chứ?!”

“Đó đương nhiên là vì Xà Vương ngoan hơn anh rồi.”

Huyền Phượng rúc đầu vào cổ tôi, im lặng một lúc lâu.

Lát sau, giọng hắn khó chịu nói:

“Nếu cô thích ngoan, sau này tôi có thể ngoan hơn một chút.”

Tôi không nói một lời, đứng dậy từ trong lồng n.g.ự.c hắn.

Huyền Phượng gấp rồi.

Hắn đỏ hồng mắt, lần nữa nắm chặt lấy cổ tay tôi.

“Có phải cô còn trách những lời tôi nói lúc đó đúng không? Cô vẫn còn giận chuyện tôi hất cháo lên người cô, đúng không?”

Tôi bất lực dùng ngón trỏ chọt chọt trán hắn.

“Cãi nhau thì cãi nhau, anh lãng phí thức ăn làm gì?”

Hắn khó nhọc đứng dậy, quật cường lôi kéo tôi đến nhà tắm, vặn vòi sen lên.

“Làm gì đó?” Tôi hỏi.

Một giây sau, hắn đưa vòi hoa sen cho tôi, đỏ hồng mắt nói.

“Giội nước tôi, báo thù cho cô.”

Tôi nhìn hắn, không từ chối, nhận lấy vòi hoa sen.

“Cúi đầu.”

Huyền Phượng nghe lời hơi khom lưng.

Tôi cầm vòi sen giội ướt tóc hắn một chút, sau đó đặt vòi sen về chỗ cũ.

Tiếng nước tí tách rơi xuống.

Huyền Phượng nhìn tôi chăm chăm.

“Được rồi.” Tôi nói, “Tôi hết giận rồi.”

Tôi bắt đầu giúp hắn giải quyết.

Hơi thở trầm thấp của Huyền Phượng quanh quẩn trong phòng tắm. Hắn tức giận cắn môi, nhỏ giọng nói: “…. Đừng tưởng làm như vậy, tôi sẽ tha thứ cho cô.”

“Ồ.” 

Nghe vậy, tôi thu tay lại: “Thôi quên đi, tôi đi đây.”

“…Này, sao cô lại như vậy chứ!”

Huyền Phượng lập tức kéo tôi lại.

“Ai bảo anh mạnh miệng chứ.”

Tôi véo khóe miệng hắn.

“Phạt anh nấu cơm một tháng.”

Huyền Phượng ấm ức trừng to hai mắt.

Vừa định nói gì đó, lại ấm ức cúi đầu xuống.

“….. Được, tôi đồng ý với cô.”

Mấy ngày nay, tôi vẫn luôn kinh ngạc với hắn.

Hôm nay cuối cùng tôi cũng tìm về vị trí của mình rồi.

Tôi nở nụ cười, lấy tay xoa xoa cái đầu vàng của hắn.

Lúc đầu Huyền Phượng còn ra vẻ ngoan ngoãn chịu đựng.

Sau đó, hắn chịu không nổi nữa.

Giọng nói khàn khàn, kéo tay tôi đến vị trí khác.

“Xoa chỗ này một chút nữa.”

Tôi cũng đâu thể để Huyền Phượng chiếm quyền chủ động nhanh như vậy được.

Thế là tôi nói: “Nghĩ hay lắm.”

Không ngờ là, Huyền Phượng lại đột ngột tựa đầu lên vai tôi, nhỏ giọng nói:

“Thê chủ, xin em*.”

*Ehehe lại thêm một bước ngoặt tình cảm của anh Huyền Phượng với chị nhà nên đổi xưng hô nhaa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8