Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Bác Sĩ Thú Y Xuyên Đến Thế Giới Thú Nhân
C12

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:14:15 | Lượt xem: 3

16.

“K.O!”

Trên màn hình TV xuất hiện hiệu ứng đặc biệt khi Huyền Phượng bị tôi đánh bại.

Hai chữ thất bại to lớn không ngừng rung lắc chấn động.

Huyền Phượng nắm chặt máy chơi game, không thể tin nói với tôi: 

“…. Giang Miên, cô có ý gì?”

Sói đen và Xà Vương cũng lặng im không nói gì mà liếc nhau, nhao nhao nhìn qua đây.

“Sao các anh kinh ngạc thế….”

Tôi chẳng hiểu ra sao bỏ máy chơi game xuống.

“Cái đó…. Không phải lúc ấy chúng ta đã nói rồi à? Chờ vết thương của các anh hồi phục, tôi sẽ dẫn các anh đến cục quản lý thú nhân giải trừ khế ước.”

Mắt thấy gương mặt nghiêm túc của ba người bọn họ.

Tôi do dự nói.

“Chẳng lẽ, các anh quên hết rồi à? Không thể nào….?”

Huyền Phượng “vụt “ một tiếng đứng lên, hai tay nắm chặt.

Tôi tiếp tục giải thích với họ.

“Bây giờ vết thương của các anh đã hồi phục được bảy tám phần. Đợi sau khi giải trừ khế ước nô lệ, tôi sẽ cho các anh một khoản tiền. Sau này chúng ta không ai nợ ai, các anh cũng được tự do. Như vậy không tốt ư?”

Trong nguyên tác.

Họ là nhân vật phản diện phía sau màn.

Sau khi rời khỏi tôi, cuộc sống của họ sẽ tốt hơn chứ nhì?

Thanh âm của sói đen hơi khàn, chậm chạp hỏi tôi.

“…. Em nộp đơn xin giải trừ khế ước từ lúc nào?”

“Là vào ngày giúp anh chữa mắt ấy.”

Cũng là, ngày đầu tiên tôi xuyên đến đây.

Tôi tự nhận mình đã hết lòng quan tâm giúp đỡ.

Tôi có ý tốt nói.

“Các anh muốn gì có thể yêu cầu, dù sao trước đây tôi đối xử với các anh không được tốt lắm, tôi sẽ cố hết sức thỏa mãn yêu cầu của các anh.”

Nghe tôi nói vậy, Huyền Phượng cười lạnh một tiếng.

“Vậy em cũng hào phóng thật.”

Tôi nhíu mày: “Không phải, anh tức cái gì thế?”

Huyền Phượng ném máy chơi game, không nói một lời trở về phòng, sói đen và Xà Vương cũng theo sát phía sau.

Rất nhanh, phòng khách trống rỗng chỉ còn lại một mình tôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8