Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Bác Sĩ Thú Y Xuyên Đến Thế Giới Thú Nhân
C6

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:14:22 | Lượt xem: 2

9.

Tôi hơi sửng sốt.

Đúng là vậy.

Nguyên chủ từng khen vảy của Xà Vương đẹp không ít lần.

Nhưng câu nói tiếp theo ngay sau đó của cô ta chính là:

“Tiếc là lại sinh ra trên người thứ thú nhân thấp hèn đê tiện như anh.”

Cho nên, vào lúc tra tấn Xà Vương, nguyên chủ sẽ nhắm vào vảy của hắn mà ra tay.

Lồng n.g.ự.c tôi hơi phập phồng.

Từ khi biết đến Xà Vương, ánh mắt của hắn vẫn luôn nhàn nhạt, bây giờ cũng vậy.

Hắn vẫn tiếp tục nói:

“Tôi chẳng có gì tặng cho cô được, thế nên rút một miếng vảy rắn.”

Nhưng cuối cùng tôi cũng không nghe nổi nữa.

“Vảy của anh thật sự rất đẹp.”

“Nhưng tôi đối xử tốt với anh không vì những thứ này. Tôi thật sự muốn giúp anh.”

“Với lại…. Thú nhân tuyệt đối không đê tiện, tôi cảm thấy thú nhân rất đáng yêu.”

Xà Vương nghe tôi nói thì hơi khựng lại.

“Nhưng lúc trước cô bảo….”

“Đó không phải tôi! ….. Tóm lại, người mắng thú nhân đê tiện đều có bệnh hết!”

Nói xong mấy lời này, tôi bỗng nhiên quay người.

“Tôi đi trước, anh tự xử lý vết thương đi….”

Nhưng còn chưa bước được mấy bước.

Cơ thể tôi đã bị ôm lấy từ phía sau.

Trong gương phản chiếu một thiếu niên xinh đẹp nhợt nhạt.

Cậu thiếu niên có mái tóc dài màu trắng bạc, cao hơn tôi một cái đầu, tấm lưng rộng hơi cong xuống, vùi đầu vào bên tai tôi.

Hơi thở ấm áp có quy luật phả vào cổ tôi.

Tôi hơi quay đầu lại.

Đập vào mắt, là gương mặt xinh đẹp quyến rũ của hắn.

“….. Giang Miên, cảm ơn.”

Nói xong.

Xà Vương thoáng buông tôi ra, thay tôi chỉnh lại cổ áo.

Ngón tay hắn thon dài, xương cổ tay thon thả, đẹp đẽ tựa như một tác phẩm nghệ thuật.

Cổ áo được chỉnh lại vuông vức, mọi thứ cũng theo đó khôi phục lại bình thường.

Sẽ chẳng ai biết được rằng, trên xương quai xanh của tôi ẩn giấu vài vệt đỏ diễm lệ.

Tôi đè lại sự rung động trong lòng, vừa định nói gì đó.

Ngay lúc tôi vừa nâng mắt lên.

Trong lúc mất cảnh giác, tôi chạm mắt với Huyền Phượng ngoài cửa.

Huyền Phượng nhếch môi, không nói lời nào.

Chẳng biết đứng ở cửa phòng tôi bao lâu rồi.

Ánh mắt của hắn dò xét qua lại giữa tôi và Xà Vương.

Cuối cùng.

Hắn hừ lạnh một tiếng, hơi trừng mắt nhìn tôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8