Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Bạn Cùng Bàn Xuyên Đến Luôn Khiêu Khích Tôi
25

Cập nhật lúc: 2026-03-17 16:52:16 | Lượt xem: 1

25

Thời gian Trần Mẫn Mẫn tới trường ngày càng ít.

Ban đầu cô ta còn bỏ tiền thuê người đi học hộ, còn sau này không biết có phải muốn bỏ học thật không hay là không còn sức để ý chuyện học hành nữa.

Hơn nửa học kì cô ta không đến lớp.

Đúng như tôi đoán, cốt truyện của thế giời này vây quanh đám nhân vật chính.

Thầy cô còn chẳng điểm danh.

Ngay cả lúc đi thi, vị trí của Trần Mẫn Mẫn trống nhưng cũng không có ai hỏi cô ta bị làm sao.

Cô ta cũng không nhắn tin cho tôi, ngay cả mấy bài đăng trên vòng bạn bè cũng ngày càng ít.

Cuối cùng dứt khoát mai danh ẩn tích.

Cho đến một lần tôi đi xem phim ở trung tâm thương mại mới gặp lại cô ta một lần nữa—— và đám đàn ông đứng sau lưng cô ta như vệ sĩ.

Trần Mẫn Mẫn khóc không ra nước mắt đi ở phía trước, mấy tên đàn ông không rời nửa bước đi theo phía sau.

Nhìn thế nào cũng thấy quỷ dị.

Nhưng hình như tất cả mọi người ở trung tâm thương mại này không ai cảm thấy thế.

Tôi vốn muốn im lặng tránh đi, nhưng Trần Mẫn Mẫn đã phát hiện ra tôi, lớn tiếng gọi tên tôi: “Thẩm Bội Vi!”

Tôi đi nhanh hơn.

Nhưng không ngờ Trần Mẫn Mẫn bình thường vừa ngu ngốc vừa thích la hét nay lại nhanh tay lẹ mắt ấn dừng thang máy, làm tôi suýt nữa bay ra khỏi tầng 3.

Trần Mẫn Mẫn chạy nhanh lại chỗ tôi: “Thẩm Bội Vi, cô giúp tôi với, tôi trả hết bọn họ lại cho cô có được không? Nam chính nam phụ gì đó, tôi từ bỏ.”

“Đừng đừng đừng.” Tôi vừa nói vừa chạy.

Trần Mẫn Mẫn đuổi theo: “Tôi nghiêm túc đấy, bọn họ điên rồi, bọn họ cầm tù tôi, tôi chịu hết nổi rồi!”

“Nhưng đây là cuộc sống của nữ chính mà, không phải cô vẫn luôn ao ước có được hào quang nữ chính đấy sao, sao giờ lại không hài lòng?”

Trần Mẫn Mẫn đột nhiên dừng lại, sau một lúc lâu, cô mới phản ứng lại, hét ầm lên: “Rốt cuộc chuyện này là sao, Thẩm Bội Vi, cô tính kế tôi?”

“Tất cả là do chính cô lựa chọn, liên quan gì đến tôi?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8