Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Bạn Cùng Phòng Muốn Kết Âm Hôn Cho Tôi
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:26:33 | Lượt xem: 2

Hàn Mạc Mạc định nổi giận nhưng lại phải kiềm chế, nụ cười trên môi càng thêm sâu: “An Ly, chắc cô đang thắc mắc tại sao tôi bị những con quỷ đó cắt mất một phần lưỡi mà vẫn có thể nói chuyện chứ?”

Thật ra tôi cũng khá tò mò, theo lý thì các quỷ tướng chưa bao giờ làm hỏng việc, nhưng Hàn Mạc Mạc không những không trở thành người nói lắp mà giọng nói còn nghe dễ chịu hơn trước.

Nhìn thấy sự nghi ngờ trên mặt tôi, cô ta đắc ý cười: “Dù sao thì cô cũng không thể kiêu ngạo lâu đâu, tôi sẽ nói thật với cô, là André đã giúp tôi thay lưỡi, tiêu tốn rất nhiều tiền để nhập khẩu từ nước ngoài đấy”

Lưỡi?

Một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi, tôi nhanh chóng đưa tay ra kéo miệng cô ta.

“Cô làm gì vậy, ưm ưm…”

Hàn Mạc Mạc cố gắng đẩy tôi ra, nhưng tôi vẫn nhìn thấy lưỡi của cô ta.

Quả đúng như tôi đoán.

Tôi buông cô ta ra, cười nhạt: “Việc nhập khẩu từ nước ngoài mà cô nói, thật ra là ghép lưỡi của người c.h.ế.t vào!”

10

Người bình thường có lưỡi màu đỏ nhạt, nhưng lưỡi của Hàn Mạc Mạc lại chia thành hai nửa, một bên đỏ tươi, một bên xanh trắng. Phần xanh trắng đã thối rửa!

“Tôi khuyên cô một câu, nếu không muốn c.h.ế.t sớm thì hãy tránh xa bạn trai cô ra”.

“Đừng hòng!”

Hàn Mạc Mạc gần như ngay lập tức phản bác: “André là hoàng tử của quốc gia M, anh ấy sẽ không lừa dối tôi đâu!”

“Oh, tôi hiểu rồi” cô ta kéo dài âm điệu, nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngờ, “An Ly, chắc cô không phải cố tình muốn gây rối mối quan hệ của tôi và André để chiếm lấy vị trí của tôi chứ?

“Dù sao thì tôi sắp trở thành hoàng hậu, còn cô thì sẽ chỉ tìm được một tên nghèo kiết xác và sinh ra một lũ nghèo kiết xác hahaha…”

Hàn Mạc Mạc che miệng, cười khúc khích không ngừng.

Tôi nói một câu ngắn gọn với cô ta: “Ngu xuẩn”

“Đã mượn đồ của người c.h.ế.t thì phải trả lại.”

Mục Thiên Tinh đi theo tôi ra ngoài, không hiểu hỏi: “Ly Ly, cô ta xấu tính như vậy, tại sao cô còn cảnh báo cô ta?”

Tôi cười nhẹ, lại vò đầu cậu bé ma.

Không biết cậu ta đã dùng loại dầu gội nào, tóc đẹp thế.

“Ngày nào cũng có một kẻ ngu ngốc như vậy làm trò trước mặt tôi, ít nhất cũng giúp tôi có chút vui vẻ.”

Các vị quỷ vương qua nhiều thế hệ đã tồn tại hàng nghìn năm, thời gian không còn có ý nghĩa gì với họ.

Bố mẹ không đáng tin cậy của tôi, sau khi từ bỏ vị trí, nhanh chóng vui vẻ đi hưởng tuần trăng mật.

Vì vậy, việc trêu chọc Hàn Mạc Mạc là một trong những niềm vui hiếm hoi của tôi.

Tôi lắc đầu: “Thật đáng tiếc, người không chịu nghe lời khuyên thì chỉ có thể tự tìm cái chết.”

Mục Thiên Tinh nắm tay tôi, nhẹ nhàng lắc lắc.

“Vậy thì từ giờ tôi sẽ ở bên Ly Ly, như vậy Ly Ly sẽ không còn cô đơn nữa.”

Tôi quay đầu nhìn cậu ta, ánh mắt đẹp của cậu ta hơi cong lên, lấp lánh như những vì sao.

11

Tôi không biết, ánh mắt Hàn Mạc Mạc tràn đầy thù hận nhìn theo bóng lưng của tôi rời đi, sau đó cô ta rút điện thoại ra.

Cô ta dùng giọng điệu mềm mại nũng nịu với người ở đầu dây bên kia: “Anh yêu à, tối nay anh giúp em xử lý An Ly nhé? Em muốn cô ta biến mất hoàn toàn khỏi thế giới này!”

Giọng nói từ đầu dây bên kia khàn đặc, Hàn Mạc Mạc vẫn cười ngọt ngào: “Được rồi, cảm ơn anh yêu, khi nào chúng ta đi M quốc nhỉ? Ừ, em đợi anh…”

Cô ta cúp điện thoại, lấy ra một lá bùa đen đầy mùi hôi thối và nuốt xuống với vẻ mặt không cảm xúc.

“An Ly, cái thứ không phải người cũng không phải quỷ, c.h.ế.t đi cho tôi!”

Cùng lúc đó, ngón tay út của tôi bất ngờ run lên, một cảm giác tê dại không thể tả từ cánh tay lan ra khắp cơ thể.

Mục Thiên Tinh cảm nhận được sự khác thường đầu tiên: “Ly Ly, cô sao vậy?”

Tôi lắc lắc tay, cười lạnh: “Không có gì, chỉ là có người tự tìm cái c.h.ế.t thôi.”

Trước khi ngất đi, tôi gửi tin nhắn cho một người, chính xác hơn là một con quỷ.

Người đó, không ai khác, chính là Vương Nhị Mã Tử.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8