Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Bạn Thân Luôn Thích Đâm Sau Lưng Tôi
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:06:38 | Lượt xem: 3

3,

Tôi đã chuyển nhà và nghỉ việc ngay trong đêm.

Sợ hai kẻ coi thường pháp luật Phương Điềm và Ngô Thành không tìm thấy tôi sẽ bí quá làm liều, tôi đã đặc biệt chọn một nơi có an ninh nghiêm ngặt, chẳng khác nào nhà tù. 

Ở đó, ngay cả một con ruồi cũng không thể bay vào.

Tuy nhiên, tôi không trả lại căn hộ cũ luôn mà đã nói chuyện với chủ nhà để tôi thuê đến hết tháng này.

Sau khi nghỉ việc và ở nhà, tôi cũng không rảnh rỗi, bắt đầu tìm việc ở thành phố khác. 

Đợi sau khi trả thù Phương Điềm và Ngô Thành xong, tôi sẽ rời đi ngay lập tức.

Lần trước, tôi làm Phương Điềm mất mặt, cô ta cố tình không thèm để ý đến tôi, bắt đầu áp dụng cái trò b ạ o l ự c l ạ n h quen thuộc. 

Mỗi lần tôi không làm theo ý cô ta, cô ta sẽ như vậy, không thèm liên lạc với tôi, trừ khi tôi mua quà rồi xin lỗi cô ta.

Kiếp trước, chiêu này của cô ta rất có hiệu quả, nhưng kiếp này tôi không còn sợ hãi nữa. 

Dù sao thì từ bây giờ người sốt ruột cũng không phải là tôi.

Ngày đính hôn của Phương Điềm càng đến gần, tôi vẫn không liên lạc với cô ta, cuối cùng cô ta không chịu được nữa, phải hạ mình nhắn tin cho tôi. 

Mở đầu đã là những lời trách móc.

[Niên Niên, có phải nếu mình không nhắn tin cho cậu thì cậu cũng không thèm quan tâm đến mình nữa đúng không? Chẳng lẽ cậu quên ngày mai là lễ đính hôn của mình rồi à? Cậu là bạn thân nhất của mình, chẳng lẽ cậu muốn vì sự bướng bỉnh của mình mà bỏ lỡ một trong những khoảnh khắc quan trọng nhất trong cuộc đời mình sao?]

Phi, lại còn đảo ngược trắng đen.

Không thèm để ý đến sự tủi thân và tức giận của cô ta, tôi lạnh lùng cười và tắt điện thoại, đi ngủ.

Sáng hôm sau, khi tôi thức dậy, đã là tám giờ sáng, tôi thong thả thay đồ và ăn sáng xong mới mở điện thoại ra xem.

Bùm một cái, một đống tin nhắn liên tiếp nhảy ra, tiếng thông báo không ngừng vang lên.

Tôi trượt màn hình để kiểm tra.

Phương Điềm đã gọi cho tôi hàng trăm cuộc điện thoại, gần như cứ mỗi phút lại gọi một lần, đồng thời còn gửi rất nhiều tin nhắn WeChat, còn có cả tin nhắn của bạn cùng phòng cũ nữa.

Đ i ê n thật.

Tôi cười một cách mỉa mai.

Mở khung trò chuyện ra, tôi trượt từ trên xuống dưới.

Ban đầu, cô ta còn đang trách móc tôi. 

Thấy tôi không trả lời, cô ta bắt đầu giả vờ tội nghiệp. 

Đến cuối cùng, cô ta bắt đầu lộ ra bộ mặt thật, nói tôi là người không đáng tin, nói cô ta bị mù mới coi tôi là bạn.

Từng câu từng chữ đều đ â m thẳng vào điểm yếu mà tôi quan tâm nhất.

Nếu là trước đây, khi đọc những điều này tôi sẽ cảm thấy rất buồn và đau lòng, nhưng bây giờ tôi chỉ cảm thấy đôi mắt mù của mình đã được chữa lành.

Buồn cười nhất là, khi không liên lạc được với tôi, cô ta đã đến căn hộ cũ để tìm tôi.

Rõ ràng là muốn kéo tôi đến làm việc không công.

Khi không tìm thấy tôi, cô ta càng tức giận và mắng mỏ nhiều hơn, nói năng càng lúc càng khó nghe.

Tôi không trả lời cô ta, tôi cũng không vội vàng, mở những tin nhắn khác ra đọc. 

Giọng điệu của mọi người đầy sự an ủi:

[Cuối cùng cậu cũng tỉnh ngộ rồi.]

[Phương Điềm không phải là người tốt! Hồi đó Ngô Thành gửi hoa để tán cậu, là cô ta lén vứt mấy tấm thiệp đó đi rồi nói với Ngô Thành rằng cậu không thích anh ta, sau đó cô ta tự tìm đến Ngô Thành. Nhưng cô ta không biết rằng mình đã nhìn thấy tất cả.]

[Lúc đó mình định bí mật nói cho cậu biết, nhưng Ngô Thành cũng không phải người tốt lành gì, nên mình không nói.]

Tôi đã cảm ơn cô ấy.

Những thắc mắc từ kiếp trước đến kiếp này cuối cùng đã có lời giải.

Bảo sao mỗi khi Phương Điềm thân mật với Ngô Thành lại thường nhìn tôi bằng ánh mắt đắc thắng, bảo sao cô ta luôn có ác ý với tôi.

Thì ra là vậy!

Tôi cười to, nhưng nước mắt lại trào ra, không khỏi cảm thấy tiếc nuối cho chính mình.

Tôi gọi điện cho Phương Điềm.

Vừa bắt máy, cô ta đã mắng tôi một tràng.

“Diệp Niên, mình nhìn lầm cậu rồi! Mình đối xử với cậu tốt như vậy, cậu làm như vậy có xứng đáng với mình không? Lúc mình cần cậu nhất, cậu lại làm ngơ!”

Tôi khóc lóc nức nở, nghẹn ngào trả lời:

“Xin lỗi, sếp của mình đột nhiên bắt mình đi công tác, mình định nhắn tin cho cậu, nhưng sợ cậu giận nên không dám nhắn.”

Phương Điềm ngừng một chút, nhưng vẫn trách móc.

“Thế tại sao hôm qua cậu không bắt máy cũng không trả lời tin nhắn của mình, mình đến căn hộ cậu thuê cũng không ai trả lời?”

“Hôm qua mình trên đường đi công tác về, mình ngồi ghế cứng trên tàu điện để ngủ một giấc, điện thoại hết pin nên mình đã tắt máy. Mình vừa mới mua một cục sạc dự phòng, vừa sạc điện thoại vừa gọi cho cậu đây. Điềm Điềm, xin lỗi nhé.”

Tôi bịa ra một câu chuyện để lấp liếm.

Cô ta vẫn không vui.

“Lớn rồi mà sao chẳng hiểu chuyện gì cả, thôi, không nói nữa, cậu mau qua đây đi, mình đang bận lắm.”

Cô ta dường như rất chắc chắn rằng tôi sẽ nghe lời cô ta, chưa kịp đợi tôi trả lời đã dập máy.

Tôi nghe tiếng tút tút trong điện thoại, khóe miệng dần dần nhếch lên.

Được thôi.

Tới xem kịch nào.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8