Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Bạn trai cũ bị tôi đá giàu lên rồi
Chương 19

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:07:22 | Lượt xem: 3

Phải miêu tả thế nào đây?

Vừa mềm vừa rắn chắc? Dù sao thì rất mê.

Chờ sờ đủ rồi, tôi lấy điện thoại từ trong túi Mạnh Đình Hi ra, dùng vân tay của anh mở khoá thì tìm được số diện thoại của Trình Mạn Thư.

Lúc gọi điện sang, giọng Trình Mạn Thư dường như rất bất ngờ.

Tôi nói: “Tôi là Ứng Triêu Triêu. Cô có thể đến đón Mạnh Đình Hi không?”

Tôi đặt chìa khoá ở dưới cái thảm trước cửa nhà để tiện cho Trình Mạn Thư tới mở cửa, sau đó cầm theo hành lý đã thu dọn xong xuôi đi tới trạm xe lửa.

Thực ra tôi cũng không biết tôi muốn đi đâu, chỉ nghĩ mua đại một tấm vé xe lửa rời khỏi thành phố này nhanh nhất, sau đó cắm rễ ở trạm cuối cùng.

Thành phố này thật ra rất tốt, có người mà tôi nhớ mãi không quên.

Thành phố này lại không tốt, có người tôi không thể không quên.

Giữa đêm trạm xe lửa vẫn sáng trưng ánh đèn, người trong sảnh không nhiều, tôi mua một tờ vé, chờ một lúc là bắt đầu soát vé rồi.

Tôi đang chuẩn bị đi đến bên đó, đột nhiên có người gọi tên tôi từ phía sau.

“Ứng Triêu Triêu!”

Tôi kinh ngạc quay đầu lại, trông thấy Mạnh Đình Hi đang chạy như điên về phía tôi.

Tôi lui lại hai bước, cũng vội vàng chạy về phía cửa soát vé, ngay khi sắp đến cửa soát vé, Mạnh Đình Hi đã bắt được cánh tay tôi.

Trên trán anh hãy còn vết m.á.u ứ động do ban nãy bị tôi đập một gậy, trong hốc mắt nổi lên một tầng hơi nước mỏng, tơ m.á.u bên trong trông có hơi đáng sợ.

“Anh đã từng nói rồi mà, thành phố này lớn như vậy, nếu như em cố ý trốn tránh anh thì anh thật sự sẽ không tìm được em.”

Tôi nhìn vào màn hình điện tử trên tường ở đối diện, cửa soát vé chỉ còn 5 phút nữa sẽ đóng, trong lòng tôi vội cực kì: “Anh tìm tôi làm gì? Tôi xin anh đấy Mạnh Đình Hi, chúng ta đã chia tay lâu vậy rồi, anh đi thích người khác đi có được không?”

“Em nghĩ là tôi không muốn sao?” Anh quát to về phía tôi: “Năm năm đấy, lâu như vậy rồi, đâu phải tôi chưa từng nghĩ tới thôi quên đi, nhưng khi tôi gặp lại em, tôi biết tôi không làm được!”

“Ứng Triêu Triêu, cmn tôi không làm được!”

“Tôi không thể không có em được!”

Bị anh ấy quá như vậy, mắt của tôi cũng đở lên: “Anh muốn làm lốp dự phòng à? Tôi và Tiêu Thác đã êm đẹp rồi, anh lại chen vào là chuyện gì nữa?”

“Êm đẹp với Tiêu Thác cái đếch gì! Em chuyển tới đây một tuần rồi, hắn từng xuất hiện một lần nào chưa?”

“Có thể là hắn giả vờ giỏi, năm năm trước em dùng hắn lừa gạt tôi, năm năm sau lại dùng hắn lấy làm lệ với tôi!” Mạnh Đình Hi móc từ trong túi ra tấm ảnh tôi và anh chụp chung kia: “Trong khung ảnh đầu giường của em cất hình của tôi, Ứng Triêu Triêu, em là đồ hèn nhát, em dám giữ nó, tại sao không dám thừa nhận em vẫn còn yêu tôi?”

Tôi nhìn bức hình trong tay anh mới giật mình nhớ ra lúc chạy ra ngoài đã quá vội nên quên mang nó theo.

“Thứ này thì có thể chứng minh cái gì? Một tấm hình mà thôi.” Tôi giả vờ như khinh thường, thực ra trong lòng không ngừng hối hận vì không mang nó theo.

“Thế cái này thì sao?” Mạnh Đình Hi lại móc ra một chiếc nhẫn: “Chiếc nhẫn quý giá em coi như mạng sống, tại sao vào ngày em trả tiền cho tôi lại xuất hiện ở trong cửa hàng trang sức? Không phải em nói Tiêu Thác sẽ giúp em trả tiền sao?”

Nhất thời tôi nghẹn lời.

Chiếc nhẫn kia tôi đã từng đeo khư khư trên cổ, trên đó còn khắc tên của mẹ tôi, tôi không ngờ tới Mạnh Đình Hi vẫn còn nhớ nó.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8