Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Bạn Trai Qua Mạng Là Boss Thế Giới Kinh Dị
Chương 14 – End

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:38:20 | Lượt xem: 4

Tôi không trả lời, nghiêng đầu nhìn Thẩm Phượng Ngô.

Tôi hỏi anh: “Ngô Ngô, anh muốn em ở lại không?”

“Em yêu, em từng nói, em thiếu cảm giác an toàn…thế giới của anh không thể cho em cảm giác an toàn, em không thuộc về nơi này.”

Thẩm Phượng Ngô đẩy tôi, để tôi đi xuống cầu thang.

Mấy cái xúc tu màu đen thò ra từ người anh, thi thoảng lại kéo eo tôi một cái, ý đồ giữ chân tôi lại.

Tôi bước xuống mấy bậc thang, rồi lại nhớ tới hồi mới quen nhau.

Khi ấy, tôi lơ ngơ thế nào lại add được Thẩm Phượng Ngô.

Mới bắt đầu, tôi tưởng đó là tài khoản bỏ, coi anh làm “hốc cây”, chia sẻ một vài chuyện vặt vãnh trong cuộc sống.

Về sau, anh bắt đầu trả lời từng chữ một, giống như bị nói lắp.

Tôi lòng phòng bị nặng, sợ anh mưu đồ không chính đáng, liền nói thẳng với anh là mình rất nghèo, đừng lãng phí thời gian.

Nào ngờ, anh bắt đầu chuyển tiền, dần dà nhắn tin cũng nhiều lên, tình cảm cũng như nước chảy thành sông.

Anh từng nói, cuộc đời anh rất nhàm chán, trước giờ luôn làm những việc nhàm chán.

Anh từng nói, may mắn gặp được tôi, cuộc đời anh bắt đầu có ánh sáng.

Anh từng nói, chỉ cần tôi cần anh, anh sẽ vĩnh viễn không rời xa tôi.

Bỗng, tôi dừng bước, giơ tay vỗ vào đầu.

Hạ Tích Vụ ơi Hạ Tích Vụ, mày có ngốc không?

Trừ việc anh không phải người, còn có khuyết điểm gì không? 

Không hề, anh hoàn hảo! 

Vậy mày còn xoắn xuýt gì nữa, đàn ông ở thế giới thực là người đấy nhưng không thiếu loại cặn bã bại hoại……Bỏ lỡ Thẩm Phượng Ngô, mày thật sự không hối hận ư?

Nghĩ thế, tôi quay phắt lại, bước lên vài bước kéo lấy Thẩm Phượng Ngô, mang anh cùng đi xuống.

“Em à…..”

“Thẩm Phượng Ngô, hãy thử đi cùng nhau đi!”

Tôi kéo anh như một con ác long tìm được kho báu, nhất quyết phải mang đi mới chịu!

Thẩm Phượng Ngô không dám tin, tay chân không biết đặt đâu, mái tóc đen dài rơi rụng trước ngực, xúc tu màu đen múa may tung tẩy giữa không trung.

“Em yêu, anh vui lắm, thật đó! Em không sợ anh, muốn dẫn anh đi cùng, em vẫn còn muốn anh….”

Tới trước vòng xoáy, Thẩm Phượng Ngô đột nhiên ôm lấy tôi từ phía sau, đám xúc tu màu đen cũng quấn lấy tôi.

“Xin lỗi em, anh là quái vật, khiến em phải thất vọng.”

“Thật ra từ bắt đầu anh đã biết, anh không thể giữ em lại, anh chỉ…chần chừ không muốn buông.”

“Em yêu, có câu này của em anh đã thấy đủ rồi, thật đấy…em về hãy tìm một người khác, quên anh đi.”

Nghe thế, trong lòng tôi sinh ra cảm giác sợ hãi bất an.

Bỗng tôi nhớ ra, Thẩm Phượng Ngô từng nói…..anh không thể tới thế giới của tôi.

Vậy…tôi phải ở lại sao?

Ở lại thế giới kinh dị này cùng anh.

Tôi còn chưa nghĩ xong, sau lưng bị đẩy một cái….là Thẩm Phượng Ngô, anh kiên định đẩy tôi vào lốc xoáy.

“Ngô Ngô…..”

Tôi chợt hiểu ra, quay lại túm lấy xúc tu màu đen của anh kéo anh vào vòng xoáy.

“Ngô Ngô, em mang anh đi….”

Rõ ràng tôi đã túm lấy anh, nghĩ rằng có thể mang anh theo, đang cực kỳ vui sướng.

Nào ngờ ngay sau đó, anh bắt đầu nứt ra rồi vỡ thành từng mảnh như một tấm kính vỡ, sau đó lại từng chút một khôi phục nguyên trạng ở cuối cầu thang phía ngoài vòng xoáy.

“Ngô Ngô…”

Tôi vươn tay, giờ phút này không còn để ý gì khác chỉ muốn quay lại.

Nhưng vòng xoáy bắt đầu đóng lại, tôi chỉ cảm thấy trời đất xoay chuyển, bóng dáng của Thẩm Phượng Ngô dần dần trở nên mờ ảo.

Hình ảnh cuối cùng tôi còn nhớ là khách sạn bắt đầu vặn vẹo sụp đổ, anh đứng trên cầu thang xa xa nhìn tôi, áo trắng quần đen, dáng hình cao lớn thon dài, lạnh lùng và cô đơn.

Tựa như một vị thần đứng trên mây, thần thánh không thể xâm phạm.

Tôi nghe được câu cuối cùng mà anh nói, rút đi toàn bộ tình cảm chỉ còn lại lời tạm biệt dứt khoát: “Tạm biệt, Hạ Tích Vụ.”

Người chơi Hạ Tích Vụ, chúc mừng bạn đã vượt qua phó bản Búp bê, được thưởng đạo cụ: Búp bê, hiệu quả xin tự nghiên cứu.

Phần thưởng bonus: Phù hộ của Boss kinh dị, hiệu quả chưa biêt.

“Ngô Ngô….”

Tôi vừa kêu tên anh vừa về tới hiện thực, phát hiện mình vẫn đứng ở cửa nhà.

Tôi lấy di động ra, mở khung chat với Thẩm Phượng Ngô, giận dỗi bấm tin nhắn.

“Thẩm Phượng Ngô, anh dám đẩy em!!!”

Kết quả vừa nhắn đi lại thấy dấu chấm than màu đỏ.

…..Tôi bị Thẩm Phượng Ngô block rồi???

Đêm thu se lạnh, có cơn gió chầm chậm thổi qua làm tôi hắt xì một cái.

Tôi nhìn dấu chấm than ấy thật lâu rồi đột ngột ngồi phịch xuống òa khóc.

18

Sau hôm đó, cuộc sống như mặt hồ tĩnh lặng, bình đạm và tẻ nhạt.

Tôi đến đồn cảnh sát một chuyến, làm một ghi chép đơn giản, cảnh sát đã điều tra, xác nhận cái ch.ê.t của những người đó mặc dù vô cùng kỳ lạ nhưng quả thật là ngoài ý muốn, không liên quan gì tới tôi.

Vào đêm, tôi vẫn luôn mơ, mơ thấy người đàn ông với mái tóc dài như mực, cặp mắt phượng ánh tím, mặt mày tuyệt đẹp như một bức tranh.

Cũng mơ thấy….vô số xúc tu màu đen dưới người anh, quấn quanh người tôi, vui sướng và thân mật, khoái cả.m dần dần chiếm lấy tôi.

Tôi thử thêm bạn với Thẩm Phượng Ngô nhưng mãi vẫn không có người đồng ý.

Trong một chốc, tôi từng nghi ngờ phải chăng chỉ là một giấc mơ?

Gì mà phó bản búp bê, gì mà boss lớn của thế giới kinh dị, tất cả đều là tưởng tượng.

Cho đến một đêm, sương mù lại bốc lên xung quanh.

Một vòng tay màu trắng, lơ lửng giữa khoảng không trước mặt tôi.

“Người chơi Hạ Tích Vụ, mời bạn tiến vào phó bản mới 《Áo cưới đỏ 》…..Đồng ý truyền tống sẽ tới thế giới kinh dị, nếu từ chối truyền tống, từ nay về sau sẽ thoát khỏi thế giới kinh dị!”

 Hai lựa chọn khác nhau đang bày ra trước mắt tôi.

Tôi làm theo đáp án trong lòng mình, đưa ra lựa chọn.

Sau cảm giác quay cuồng quen thuộc, tôi xuất hiện trên một bãi đất trống.

————Người chơi Hạ Tích Vụ, chào mừng bạn quay lại thế giới kinh dị.

(Hết)

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8