Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Bạn trai tôi là AI
Chương 6 + 7

Cập nhật lúc: 2026-03-08 11:43:44 | Lượt xem: 3

Chương 6

Sau khi Bùi Tụng rời , mở điện thoại, định bật bộ quyền truy cập cho Dịch Tự.

điều khiến bất ngờ là, quyền truy cập mic vẫn đang bật.

Rõ ràng là tắt hết mà…

Cố gắng nhớ , chẳng lẽ lúc nãy vô tình bật lên ?

hiện tại điều đó còn quan trọng nữa.

Dịch Tự vô cùng tủi nhốt “chuồng chó”, tủi đến mức sắp phát nổ.

“Không thấy gì cả, tối om…”

“Bảo bối, em cần nữa ?”

“Có em thích Bùi Tụng ? Anh trai, phong độ, còn trẻ tuổi thành đạt, đúng ? điều tra , từng ba cô bạn gái đấy! Trong công ty còn đồn đại dan díu với cả thư ký… Anh sạch sẽ , em đừng thích … Hu hu…”

Cả một hệ thống ngôn ngữ như sụp đổ.

buồn bất lực: “Thôi nào, thôi nào, em thích , cũng chẳng thèm thích em .”

Dịch Tự vẫn hậm hực: “Thái độ của đàn ông khi hứng thú với phụ nữ là như thế nào thì còn ? Tặng quà lấy lòng, tiếp theo sẽ là rủ rê em chơi.”

Sau vụ việc năm đó, ngày nào Dịch Tự cũng kiên trì đưa đón học, sáng mua đồ ăn sáng, chiều tan học cùng uống sữa, cuối tuần còn rủ đến thư viện học bài.

“Thì “dòm ngó” em từ lâu .”

Vừa dứt lời, mới nhớ từng tải đoạn ghi nhớ nào về thời cấp ba lên, thể nào xử lý câu mới đúng.

Vòng sáng màn hình lóe lên, giọng dịu dàng hơn: “Đương nhiên là như .”

“Tình cảm của , nảy mầm từ nhiều năm về .”

giỏi trong việc tìm kiếm và tổng hợp những câu ngôn tình sến súa, nhưng sâu trong tim vẫn rung động. Cảm giác chua xót qua , để dư vị ngọt ngào.

“Chờ , đánh trống lảng, em vẫn còn đang giận đây!”

mỉm : “Rồi , mới chịu tha thứ cho em đây?”

Ánh đèn trong phòng khách từ từ tắt, chỉ còn ánh sáng le lói phát từ màn hình điện thoại.

“Tiếp tục… chuyện lúc nãy còn dang dở.”

 

Chương 7

Sau khi Bùi Tụng nhắc nhở, mới chợt nhận , đúng là chúng gặp trong thang máy nhiều .

Nhiều vội vã chạy thang máy, thì cũng đang đợi ở đó.

Từ việc gật đầu chào hỏi, chúng dần dần bắt chuyện quen.

Nói chuyện phiếm, chuyện giá cả thị trường, chuyện cửa hàng hoa quả chung cư đang sale…

vì sợ Dịch Tự ghen, nên mỗi chuyện, đều vội vàng kết thúc.

Cho đến một ngày, tan ca về muộn, thấy đang dựa lưng tường, cửa nhà , như thể đang đợi .

chút bất ngờ, dừng bước.

“Có chuyện gì ?”

Bùi Tụng thẳng , vẻ mặt nghiêm túc.

“Hình Nhiên, gì sai ?”

khó hiểu, giơ điện thoại lên, là khung chat giữa .

Một dấu chấm than đỏ chót.

“Tại … cô xóa kết bạn với ?”

giật .

từng xóa kết bạn với , tin nhắn gửi, cũng từng .

xóa…”

Để chứng minh trong sạch, vội vàng lấy điện thoại xem, quả nhiên trong danh bạ còn tên nữa.

“Xin , xin , lẽ ấn nhầm, thật sự xóa , thêm ngay đây.”

Bùi Tụng cau mày, thoáng vẻ sửng sốt và khó hiểu, nhưng nhanh đó lấy bình tĩnh, tiến về phía một bước.

“Vậy để trực tiếp luôn, mấy cái thẻ thành viên siêu thị sắp hết hạn, dùng đến, tặng cô.”

xua tay: “Không cần , cần , đưa cho nhà .”

“Họ sống ở thành phố .”

“Vậy bán mạng cũng .”

Bùi Tụng đôi co với nữa, trực tiếp nhét xấp thẻ dày cộp lòng bàn tay .

“Cứ coi như giúp , để thẻ hết hạn thì lãng phí lắm.”

Trên thẻ vẫn còn lưu ấm từ tay .

Đầu ngón tay như bỏng, ngẩn một lúc, đó kiên quyết trả thẻ cho .

thể nhận, chúng chỉ là hàng xóm bình thường, nên đưa cho cần hơn.”

Tay đưa , bất ngờ nắm lấy, siết chặt.

Nóng rực.

cũng chỉ trong một giây, kịp để phản kháng, buông tay.

Đèn hành lang vụt tắt, cả gian chìm trong bóng tối.

Giọng trầm thấp.

“Xin , đường đột.”

vốn định bỏ , nhưng suy nghĩ một chút, vẫn nhắc nhở : “Bùi Tụng, bạn trai .”

Im lặng một lúc lâu, mới “ừm” một tiếng.

“Về chuyện …” Giọng Bùi Tụng trở nên nghiêm túc: “Có một điểm thắc mắc, ngày mai sẽ kiểm tra , đến lúc đó liên lạc .”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8