Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Bạn Trai Tôi Là Lệ Quỷ Giàu Có
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-17 16:54:25 | Lượt xem: 3

Ngay lập tức, những ngón tay thon dài, trắng trẻo của anh bị Hoa Hoa vung một cái đẩy bay, rồi lại lăn lông lốc trên sàn nhà.

Tôi: “……”

Lục Dật nhặt ngón tay lên, chậm rãi lắp lại vào chỗ cũ, lúng túng giải thích: “Khụ, có lẽ mèo giấy khác với mèo thật ngoài đời.”

Cảnh tượng quá đỗi phi lý, tôi không nhịn được cúi đầu, véo mạnh vào đùi mình.

“Á… đau thật.”

“Em làm gì đấy?” Lục Dật nhíu mày, lại gần kiểm tra, “Sao lại tự làm mình đau như vậy?”

“Không có gì.” Tôi lắc đầu, “Chỉ là không dám tin thôi.”

Lục Dật kề trán vào trán tôi, thì thầm: “Anh cũng không dám tin, sau bốn năm lại có thể gặp lại em.”

“Bốn năm nay anh không đi đầu thai à?”

Anh ngẩng đầu, ánh mắt đầy u oán: “Anh mà đi đầu thai rồi, mấy trăm con mèo chó em đốt cho anh phải làm sao?”

“… Có nhiều vậy sao?”

Lục Dật nhìn tôi nghiêm túc: “Cục cưng, em có biết cảm giác nuôi mấy trăm con mèo là thế nào không?”

“Em có biết cảm giác nhà đầy lông mèo, viêm phế quản tái phát mỗi ngày là thế nào không?

“Nếu không nhờ Hắc Vô Thường giúp anh mở chuỗi cà phê mèo ở địa phủ để san sẻ bớt, chắc anh thật sự phát điên mất.”

Tôi rụt cổ lại: “… Vậy lần sau em bảo họ làm mèo không lông nhé.”

Lục Dật xoa trán: “Dừng tay đi cục cưng, đừng đốt nữa.”

“Anh biết em luôn nghĩ đến anh, nhưng không cần phải đốt nhiều như vậy, thỉnh thoảng đốt một con gấu trúc giấy cho anh chơi là được rồi.”

“Ồ…” Tôi có chút thất vọng, “Em sợ anh một mình ở đó cô đơn quá.”

“Không cô đơn đâu.” Lục Dật vòng tay ôm tôi từ phía sau, cọ cọ vào cổ tôi, “Anh biết Thanh Thanh luôn nhớ đến anh, nên không cô đơn.”

“Anh sẽ đi nữa sao?” Tôi hỏi.

“Không biết. Lần này lên được gặp em là nhờ Hắc Vô Thường giúp. Ông ấy nói nợ ai đó một điều ước. Tiện thể nhờ anh khuyên em, địa phủ sức chứa có hạn, đừng gửi mèo giấy nữa.”

“Điều ước?” Tôi ngơ ngác, “Hắc Vô Thường có phải mặc đồ đen không?”

“Đương nhiên.”

“Còn che mắt nữa phải không?”

“Sao em biết?”

“… Dĩ nhiên em biết, hôm qua em còn chửi ông ta là con rùa trong hồ ước nguyện mà.”

Lục Dật cười dở khóc dở: “Em giỏi thật đấy, Hà Thanh Thanh.”

“Không sao, ông ấy tính tình tốt, không chấp với em đâu.”

Tôi nhẹ nhàng vuốt ve ngón tay anh, trong lòng dâng lên một cảm giác xót xa khó tả.

“Lục Dật.”

“Anh đây.”

“Ngón tay anh sao cứ rơi ra vậy? Có phải do tai nạn xe không?”

Anh ngẩn ra: “Tai nạn xe?”

“Ừ, hôm đó chúng ta bị tai nạn, em bị đập đầu mất trí nhớ. Không nhớ gì cả, ngay cả lần cuối nhìn anh cũng không kịp.”

Ký ức của tôi bị gián đoạn.

Tôi chỉ nhớ mình vui vẻ tan làm về nhà, khi tỉnh lại thì đã ở trong bệnh viện, nghe tin Lục Dật đã ra đi.

“Không nhớ cũng tốt.” Lục Dật lẩm bẩm.

“Hử?”

Anh nháy mắt với tôi: “Không phải do tai nạn đâu, mà là vì địa phủ quanh năm không thấy ánh mặt trời, xương cốt bị loãng ra ấy mà.”

“?”

“Anh nói đau lưng, viêm phế quản thì em còn chịu được, nhưng còn có vụ loãng xương nữa á?”

Lục Dật cười khẽ, hôn chụt lên má tôi: “Thanh Thanh, em thật sự không thay đổi chút nào.”

Tôi ngẩng đầu lên, không phòng bị mà chạm ngay vào đôi mắt màu nâu nhạt của anh, như một hồ nước trong đầy ắp yêu thương, lấp lánh nhưng sâu không thấy đáy.

Tôi không kìm lòng được mà nghiêng người, nhẹ nhàng hôn lên mắt anh, cảm nhận hàng mi anh khẽ run rẩy.

“Em nhớ anh.” Tôi nói.

“Đã bốn năm rồi, em không được nhìn thấy đôi mắt này nữa.”

“Thanh Thanh.” Ánh mắt Lục Dật sâu thẳm thêm, những nụ hôn dịu dàng chậm rãi lan tỏa, “Anh cũng nhớ em.”

4.

“Khụ khụ.”

Nghe thấy tiếng động, Lục Dật từ từ thả vòng tay đang ôm eo tôi ra.

Tôi rúc đầu vào n.g.ự.c anh, nhẹ nhàng thở dốc.

“Ting ting.”

Tôi ngừng lại: “Lục Dật, âm báo tin nhắn QQ của anh có thể tắt được không, nó phá hỏng bầu không khí.”

Lục Dật ngẩn ra vài giây, sau đó bật cười, lồng n.g.ự.c anh khẽ rung động: “Cục cưng, anh làm gì có điện thoại.”

“Khụ, chỉ là giọng anh nghe hay thôi, chứ không phải âm báo tin nhắn QQ đâu.”

“?”

Tôi giật mình quay lại, thấy một đạo sĩ mặc áo đen trong livestream đang đứng sau lưng chúng tôi với tư thế kỳ lạ.

Ông ta tóc tai bù xù, áo choàng đen dính đầy lông trắng, hai tay mỗi tay ôm một con mèo, trên vai và đầu mỗi bên một con, còn có một con mèo con bám trên đùi trái.

Khí chất huyền bí cao quý ban đầu hoàn toàn không còn nữa.

Tôi không nhịn được nhìn kỹ con mèo con bám trên đùi, thì ra chính là con mập tôi vừa gửi hôm qua.

Tay nghề của chủ tiệm này đúng là không tồi, giống y như thật.

Nghĩ đến việc ông ta đã đưa Lục Dật quay lại bên tôi, tôi chủ động chào hỏi: “Chào… ngài?”

“Không, ta không ổn chút nào, hai người hôn đủ chưa?”

Mặt tôi đỏ bừng: “Hả?”

“Thôi nào, đừng trêu cô ấy nữa.” Lục Dật nhéo nhẹ má tôi: “Em thấy ông ta bây giờ thế nào? Bốn năm qua anh cũng sống như vậy đấy.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8