Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Bánh Mì Và Tình Yêu Anh Đều Muốn
Chương 29: Bạn Thân

Cập nhật lúc: 2026-03-12 04:42:23 | Lượt xem: 1

Sáng thứ bảy, lại là một ngày nắng đẹp khác, Hạ Diệp đã có hẹn cùng Kiều Triết tới nhà dự lễ mừng thọ của ông nội Kiều vào buổi chiều.

Cô nằm trên giường, vẫn đang vùi mình trong chăn, mái tóc đen nhánh được phủ một tầng ánh vàng nắng mai vương vãi quanh gối.

Kiều Triết từ bên ngoài đi vào, đến bên giường vỗ vỗ mông cô qua lớp chăn: “Bữa tiệc diễn ra vào buổi tối, có cần anh đưa em đi mua váy không?”
Hạ Diệp nhắm mắt lại: “Không đâu, em tự đi cũng được, chẳng phải anh cần đến nhà ông nội trước một chuyến hay sao?”
“Ừm, em có cần mang đồ gì vào không? Cổng lớn bên đó có máy dò điện từ, nếu không tiện thì anh mang đến đó trước.

” Kiều Triết hỏi.

Hạ Diệp hai mắt mơ màng, nghi ngờ hỏi: “Nghiêm ngặt vậy sao?”
Kiều Triết đưa tay vén tóc Hạ Diệp ra sau tai, nói: “Ừm, bởi vì ông nội anh thuộc Bộ An ninh Quốc gia cũ, nên tất cả bạn bè đã nghỉ hưu cùng các quan chức chính phủ đều sẽ đến, vì vậy chắc chắn phải tiến hành kiểm tra an ninh.


“Tối qua anh nói rằng chỉ cần xem các tập tin trên máy tính của ba anh thôi đúng không?” Cô hỏi.

Kiều Triết gật đầu: “Nếu không có gì cần mang theo, thì anh đi trước nhé.


“Chờ một chút, mang một cục nam châm gây nhiễu đi, cho chắc, đề phòng người cài đặt máy tính cho ba anh là một chuyên gia.

” Hạ Diệp vén chăn đứng dậy, đến lật chiếc túi xách trên bàn.

Sau đó lấy ra một chiếc hộp nhỏ màu đen từ lớp trong cùng của chiếc túi, trông nó giống hộp phấn đánh mắt, rồi đưa cho Kiều Triết.

Kiều Triết cầm nó trong tay, lật qua lật lại hai lần, dặn dò: “Vậy chiều nay khi nào chuẩn bị xong thì gọi cho anh, anh về đón em.


Hạ Diệp tiếp tục quay lại giường, lật chăn lên nằm xuống, rồi vươn cánh tay ra ngoài vẫy vẫy với Kiều Triết, miệng thì lẩm bẩm câu “Bai bai”.

Kiều Triết thấy bộ dạng của cô, trong lòng vô cùng mãn nguyện, sau đó quay người đi ra ngoài.

Hạ Diệp nhắm mắt một hồi, thật sự không thể ngủ nổi, nên nghĩ xem chiều nay phải mặc đồ thế nào, nhất định cần tới trung tâm mua sắm một chuyến, cô mới về nước nên không có trang phục thích hợp cho những bữa tiệc thế này.

Cô cầm điện thoại lên mở nhật ký cuộc gọi, nhìn đến vài số điện thoại phía trên, rồi nhấp mở một trong số đó gọi đi.

Nhạc nền là bài hát vui tươi của Nhật, cô thầm nghĩ, đúng là phong cách của cậu ấy, bao nhiêu năm rồi chẳng hề thay đổi, còn nhớ hồi học cấp ba, ở cùng phòng ký túc với Hạ Diệp, cô nhóc này tuần nào cũng đổi nhạc chuông mới, sau đó dùng điện thoại của cô gọi tới điện thoại của mình hết lần này đến lần khác mà chẳng biết mệt, cứ thế cho đến khi chọn được bản nhạc chuông ưng ý nhất thì mới tha cho cái điện thoại của Hạ Diệp.

Bản nhạc chờ vẫn chưa kết thúc, điện thoại đã được kết nối: “Alo.

Ai đó?” Giọng nói vô cùng vui tươi.

“Tớ đây, Tào Hân Hân.

” Cô nói xong liền đưa ngay điện thoại ra xa tai mình một chút.

Tào Hân Hân ở đầu dây bên kia ngẩn người một hồi, sau đó liền nhìn thời gian trên đồng hồ đeo ở cổ tay, hét toáng cả lên: “Aaaaaaaaa, Hạ Diệp!”
Hạ Diệp lại áp điện thoại vào tai, nói: “Ừ là tớ, tớ về rồi.


Tào Hân Hân dừng ngay động tác trên tay, cất bộ quần áo đồng phục vừa lấy ra vào trong tủ, rồi bước ra khỏi phòng thay đồ: “Bây giờ cậu đang ở đâu? Về bao lâu rồi, sao không báo trước cho tớ?”
“Vốn dĩ muốn tạo cho cậu một bất ngờ, haizz, nhưng kế hoạch không theo kịp biến hóa, nói ra thì dài lắm.

” Hạ Diệp vừa nói vừa thở dài.

“Ra ngoài gặp nhau nhé! Vẫn chỗ cũ!” Giọng điệu không cho phép Hạ Diệp có quyền từ chối, Tào Hân Hân vừa nói vừa đi tới bãi đậu xe.

“Được.

Đến ngay đây.

” Hạ Diệp lật chăn lên, trong lòng cảm thấy vô cùng vui vẻ.

Sau đó, Tào Hân Hân lại hỏi: “Bây giờ cậu sống ở đâu?”
“Bên chung cư Bắc Sơn.


Tào Hân Hân mở cửa xe, ngồi vào, nói: “Thế thì gần lắm, lát nữa gặp nói chuyện sau, tớ gửi mail cho sếp cái đã, vì gặp cậu nên tớ trốn làm luôn rồi, có cảm động không?”
“Cảm động, cảm động tới mức muốn bay ngay tới chỗ cậu luôn đây này.


Sau khi cúp máy, Hạ Diệp đánh răng rửa mặt rồi trang điểm đơn giản, chuẩn bị ra ngoài.

Cô lái xe tới quán trà đạo trên đường Lạch Thủy, quán trà này đã mở được rất nhiều năm, đến đây đều là người quen, tiền thuê địa điểm hơn nhiều so với số tiền kiếm được, tuy nhiên chủ quán trà đạo lại chẳng mấy bận tâm, ai đến hỏi mua mảnh đất này cũng không bán.

Hạ Diệp còn đang đậu xe thì thấy một cô gái mặc váy màu xanh nhạt đang lang thang trước quán, hình như là đợi ai đó.

Hạ Diệp xuống xe đi về phía cô ấy.

Cô gái nhìn ngó xung quanh, thấy nét mặt Hạ Diệp càng ngày càng rõ ràng, liền lập tức chạy tới ôm chầm lấy cô.

“Cậu đi một mạch sáu, bảy năm liền, chẳng thèm về lấy một lần! Tớ còn tưởng cậu mất tích luôn rồi đó.

” Tào Hân Hân phàn nàn oán trách.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8