Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Báo Ân Báo Nhầm, Gả Luôn Nhiếp Chính Vương
Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-01-30 06:46:28 | Lượt xem: 3

Nhưng về sau, Tiêu Hoài Cẩn lại tự mình phủ nhận: “Toàn là nói nhảm!”

Ta truy hỏi mãi, hắn mới miễn cưỡng thừa nhận: “Chỉ là ngựa trượt chân, chẳng đáng nhắc tới.”

Không nói cũng được.

Ta nhớ lại bát mì Dương Xuân hôm đó bị bỏ thuốc kỹ càng, trong lòng bỗng sinh cảm giác ngộ ra:

“Chắc không phải ai cũng như ta, mẫn cảm với mấy thứ linh tinh. Chỉ cần ngửi một chút, liền biết chẳng phải thứ tốt lành.”

Khi hồi kinh, đã là đêm trừ tịch.

Xe ngựa chạy thẳng vào tiền viện vương phủ, Tiêu Hoài Cẩn không chút do dự liền an bài cho ta ở lại nội viện của hắn.

Trước kia ta vẫn luôn ở hậu viện, bởi thế nhất thời không nhận ra nơi đây chính là phủ Nhiếp chính vương, càng không ngờ Tiêu Hoài Cẩn chính là vị vương gia trong truyền thuyết ấy.

Ta chỉ biết từ khi vào phủ, ánh mắt hắn liền dõi theo ta không rời, đến cả nha hoàn hầu hạ cũng bị người của hắn tra xét mấy lượt.

Ta nheo mắt hỏi: “Trong phủ có thứ gì kinh khủng sao? Nếu thật có, đừng liên lụy đến ta. Đưa ta vàng, ta lập tức rời đi.”

Tiêu Hoài Cẩn bất đắc dĩ nhìn ta, sau đó lại kéo ta vào lòng, ôm đến mức chẳng còn khe hở nào.

Hắn nói: “A Nhụy, nàng chưa từng nghĩ đến chuyện thành thân cùng ta sao?”

Toàn thân ta cứng đờ, đứng im tại chỗ chẳng nhúc nhích.

Thành thân thì từng nghĩ qua, nhưng gả cho hắn… thì chưa từng dám tưởng.

Ta nhỏ giọng nói: “Tiên sinh kể chuyện nói rằng, người có thân phận như chàng, hoặc có thanh mai trúc mã, hoặc có bạch nguyệt quang khắc cốt, hoặc có huynh đệ hung ác, hoặc có mẹ chồng khó sống chung. Ta sợ nếu cưới chàng, không kiềm được mà đánh chết cả nhà chàng.”

Ánh mắt thâm tình trong mắt Tiêu Hoài Cẩn dần tan đi, hắn nhẹ giọng dỗ: “Ngoan, vị tiên sinh ấy ở đâu? Ta nhất định tìm được hắn, đánh chết cho bằng được.”

Thấy ta im lặng không nói, hắn liền ngồi xuống, kéo ta ngồi vào lòng, thủ thỉ:

“Nàng sẽ là chính phi duy nhất.”

“Ta không có thanh mai, cũng chẳng có bạch nguyệt quang, lại càng không có huynh đệ tỷ muội.”

“Về phần mẫu phi, người vốn rất tốt, chỉ là hiện giờ muốn gả ta cho người khác, nhưng ta biết, chỉ cần bà gặp nàng một lần, tất sẽ yêu quý nàng.”

Ta không tin lời hắn, chỉ lắc đầu nói: “Ta xuất thân thấp hèn, không xứng với chàng, người ngoài ắt sẽ dị nghị.”

Tiêu Hoài Cẩn bật cười, đáp: “Ta là Nhiếp chính vương, nếu còn lấy một chính phi xuất thân danh môn, người ngoài sẽ nghi ngờ ta có dã tâm tạo phản. Cưới nàng vừa vặn, thành thân với nàng chính là thiên y vô phùng.”

Thôi được, quả thật hắn rất biết nói.

Còn ta thì chỉ biết dùng nắm đấm mà thôi.

27

Khi Đặng ma ma tới, ta ngẩn người mất một khắc, bà đứng ngoài cửa nói lão Vương phi muốn gặp ta.

Nào ngờ Tiêu Hoài Cẩn như gà mẹ che con, lập tức nghiêm giọng từ chối:

“Trước khi ta và A Du thành thân, nàng ấy sẽ không gặp bất kỳ ai.”

“Dù mẫu phi có đồng ý hay không, ta cũng nhất định cưới nàng.”

Đặng ma ma trầm mặc giây lát, rồi kéo dài giọng, cách cánh cửa dò hỏi:

“Có phải A Du mà ta quen biết không?”

“Lão Vương phi mấy ngày nay lo cho cô nương đến mức phải uống cả an thần thang, thật sự là cô đã trở về rồi sao?”

Nghe tới đây, ta không sao kìm được nữa, kéo cửa xông ra ngoài.

Lão Vương phi của ta ơi, ta cũng ngày đêm nhớ người.

Tiêu Hoài Cẩn gần như đến cùng lúc với ta, vừa thấy ta ôm cổ lão Vương phi khóc đến thê lương, liền quay sang Đặng ma ma, mặt đầy khó hiểu mà hỏi:

“Đây… chẳng phải là cô nương đen thui đã cứu bà trước kia sao?”

Đặng ma ma cười đến vui vẻ vô cùng, vừa vỗ tay vừa nói:

“Vương gia xem, chẳng phải là đúng dịp hay sao!”

“Nhân duyên do trời sắp đặt, dù quanh co bao nhiêu vòng, cuối cùng A Du vẫn nhất định sẽ trở thành Nhiếp chính vương phi của chúng ta.”

Lão Vương phi cũng tấm tắc lấy làm lạ, nghe xong những kỳ ngộ của ta trong quãng thời gian rời đi, liền liên tục nói rằng ta và Tiêu Hoài Cẩn đúng là trời sinh một cặp.

Thế nhưng khi đã biết hết chân tướng, ta lại không muốn gả nữa.

Lời của Tiêu Hoài Cẩn thì được.

Nhưng thân phận Nhiếp chính vương thì không.

Dù sao danh tiếng của hắn trong lòng ta trước nay vẫn chẳng ra sao.

Nghĩ tới nghĩ lui, ta vẫn muốn lấy vàng.

Một vạn chín nghìn lượng.

Ta cũng chẳng đòi thêm.

Lần nữa gặp lại Lâm Mặc, là tại tiệc đầy tháng của trưởng tôn phủ Cửu Môn Đề Đốc.

Vốn ta không muốn đi, nhưng không chịu nổi lão Vương phi ba lần bốn lượt thúc ép.

Bấy giờ ta mới hiểu vì sao năm đó Lâm Mặc đột nhiên tỏ ra thân cận với ta, còn chủ động cầu thân.

Hóa ra hắn là con ngoài giá thú của phủ Cửu Môn Đề Đốc, từ nhỏ đã lớn lên tại kinh thành.

Còn vì cớ gì bị đày ra thôn quê xa xôi, ta không rõ.

Ngay từ lần đầu gặp Tôn bá bá, hắn đã nhận ra đó là quản gia của phủ Nhiếp chính vương.

Trong cả kinh thành, phàm là quyền quý không mù mắt, ai cũng biết quản gia phủ Nhiếp chính vương cùng lão vương gia là giao tình từ thuở để mông trần lớn lên, lời nói trước mặt Nhiếp chính vương cực có phân lượng.

Vì thế ngay từ đầu, Lâm Mặc tiếp cận ta là để bám lấy Tôn bá bá.

Còn vì sao sau khi vào kinh hắn lại sa đà kỹ viện, lại còn tiêu tiền của ta, mấu chốt trong đó ta không hiểu.

Nhưng Tiêu Hoài Cẩn nghe xong thì sắc mặt lạnh lẽo, âm trầm nói:

“Phu nhân Cửu Môn Đề Đốc muốn mượn dao giết người, cũng phải xem thanh đao ấy có mượn nổi hay không.”

Nói tóm lại, chính là có kẻ không muốn để Lâm Mặc yên ổn sống tại kinh thành.

Cuối cùng còn mượn tay ta mà phế hắn.

Tuy ta chẳng hiểu vì sao lại dùng chữ “mượn”, rõ ràng khi đó là ta tự muốn xông vào đánh hắn.

Chỉ là sau khi tiệc đầy tháng kết thúc, phu nhân Đề Đốc đưa cho ta vô số kỳ trân dị bảo.

Ta càng nói không cần, bà lại cho càng nhiều.

Tính sơ sơ, riêng vàng đã đủ ba vạn lượng.

Trời đất ơi.

Sớm biết kiếm tiền dễ vậy, không chỉ tay, mà chân ta cũng cho bà mượn dùng luôn rồi.

Bởi vậy, khi sau này thấy Lâm Mặc nghèo đến mức còn chẳng bằng ăn mày, ngồi xin ăn bên đường, ta lại chẳng còn nửa phần oán hận, còn tốt bụng mua cho hắn một cái bánh màn thầu.

Chỉ là Lâm Mặc dường như đến giờ vẫn chưa hiểu rõ tình cảnh, được ta cho chút sắc mặt liền trèo lên đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8