Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Bảo Mẫu Eq Cao
Chương 07

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:15:07 | Lượt xem: 2

Dưới sự phối hợp ăn ý của hai người họ, tình yêu thương con cái vốn đã ít ỏi của Trương Hạo đã hoàn toàn biến mất.

Anh ta lại trở về những ngày tháng ăn không ngồi rồi, mỗi ngày về nhà chỉ biết đợi ăn đợi uống.

Tôi tổng kết lại, Thuý Hoa và mẹ chồng chị Văn đã áp dụng tâm lý học trẻ em lên người Trương Hạo.

Trong thời gian ngắn, họ đã nuông chiều Trương Hạo trở thành một đứa trẻ khổng lồ.

Khi tôi cố gắng thao túng tâm lý Trương Hạo một lần nữa, lại không có tác dụng gì cả.

Tâm lý học trẻ em, quả thật đáng sợ.

Nửa đêm, Điềm Điềm đột nhiên sốt cao.

Tôi và chị Văn vừa lo vừa sợ, bế bé chạy thẳng đến bệnh viện.

Trước khi đi, tôi gọi Trương Hạo mấy tiếng, nhưng bị mẹ chồng chị Văn ngăn lại.

“Một đứa con gái thôi mà, hai người tự đưa đến bệnh viện không phải là được rồi sao? Con trai tôi ngày mai còn phải đi làm nữa!”

Tôi liếc nhìn phòng của Trương Hạo, ánh đèn điện thoại mờ nhạt hắt ra từ dưới chăn.

Tôi không chần chừ nữa, cầm đồ dùng của Điềm Điềm và bước nhanh đuổi theo chị Văn.

Đến bệnh viện, bác sĩ nghiêm khắc phê bình chúng tôi: “Có phải mọi người hôn lên mặt bé không? Bây giờ bé bị nhiễm virus, sốt cao 39 độ, cần phải điều trị ngay.”

Tôi và chị Văn nhìn nhau, trong lòng đều đã có đối tượng nghi ngờ.

Cho đến khi cơn sốt của Điềm Điềm hạ xuống, vẻ mặt lạnh lùng của chị Văn mới dịu đi đôi chút.

Nhìn khuôn mặt bé nhỏ nhợt nhạt của Điềm Điềm trên giường bệnh, lòng tôi cũng thắt lại.

Chị Văn thở dài: “Tại sao phụ nữ có thể sinh ra tình mẫu tử vì hormone, còn đàn ông thì không?”

“Bởi vì tình phụ tử không phải bản năng, mà bắt nguồn từ sự hy sinh.”

“Lúc trước em muốn Trương Hạo tham gia nhiều hơn vào quá trình chăm sóc con cái, chính là muốn nuôi dưỡng tình yêu thương con của anh ta, nhưng bây giờ lại thành công cốc.”

Dáng vẻ uể oải của tôi ngược lại khiến chị Văn bật cười.

Chị nheo mắt, dường như đang hồi tưởng điều gì đó.

“Tiểu Hân, chị kể cho em nghe về chuyện làm sao chị quen được Trương Hạo nhé.”

“Có lẽ em cũng tò mò tại sao bố mẹ chị không đến chăm sóc chị và cháu đúng không?”

Tôi lắc đầu, nhẹ nhàng xua tay: “Chị Văn, chị không cần phải kể những chuyện đau lòng cho em nghe đâu.”

Chị Văn không để ý đến tôi, tự mình hồi tưởng lại.

“Bố mẹ chị mất trong một vụ tai nạn xe hơi khi chị còn rất nhỏ, chỉ để lại cho chị căn biệt thự này và một khoản tiền tiết kiệm khá lớn.”

“Trong đám tang của bố mẹ chị, không ít người thân họ hàng chen nhau muốn nhận nuôi chị, nhưng chị không ngốc, chị nhìn ra được sự tham vọng trong mắt họ.”

“Từ đó, chị hiểu được đạo lý không được phô trương giàu có, một cô gái mồ côi như chị sở hữu khối tài sản lớn như vậy quả như là ngọc quý giấu mình.”

“Chị quen Trương Hạo khi làm thêm lúc học đại học. Lúc đó, anh ấy đã giúp chị đuổi một khách hàng say xỉn muốn quấy rối chị, rõ ràng anh ấy cũng sợ muốn chết, nhưng chỉ có mình anh ấy dám đứng ra.”

“Sau sự việc đó, anh ấy bị khách hàng phản ánh và mất việc, chị cảm thấy áy náy nên đã đi tìm anh ấy để xin lỗi, lại phát hiện bọn chị học cùng trường, lúc đó, chị chỉ cảm thấy duyên phận thật kỳ diệu.”

“Trong suốt những năm đại học, Trương Hạo bắt đầu theo đuổi chị. Cách theo đuổi của anh ấy rất từ tốn chậm rãi, lại biết chừng mực, khiến chị dần dần mở lòng.”

“Sau khi tốt nghiệp đại học, chị đã đồng ý lời tỏ tình của Trương Hạo và kể cho anh ấy nghe hoàn cảnh thực sự của mình, chị sẽ không bao giờ quên ánh mắt trân trọng của anh ấy lúc đó.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8