Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Bầy nhạn gãy cánh
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-17 21:32:02 | Lượt xem: 1

Lần anh xuất hiện trước mặt tôi lần nữa là vào tháng thứ hai tôi chuyển đến đây, đã vào cuối thu rồi.

Hoài Tự lại cạo đầu đinh gọn gàng, mặc một chiếc áo ba lỗ đã ngả vàng, như thể vẫn đang sống trong mùa hè.

Nhưng quầng thâm trên mắt anh rõ nặng, trông có phần tiều tụy hơn.

Xem ra có tiền rồi, anh cũng không muốn chăm chút bản thân.

Tôi vừa từ trường về, tay còn xách con vịt quay mua ở chợ.

“Anh đến đây làm gì? Tôi đã nói rất rõ rồi, tôi và anh không còn bất cứ quan hệ gì nữa.”

Anh chặn ở cửa, không chịu nhường bước.

“Nhan Tinh, anh biết em vẫn còn giận anh, anh không nên khốn nạn nghĩ ra cách đó…”

“Em đ..ánh anh mắng anh cũng được, nhưng cho anh nhìn em thêm lần nữa.” Hoài Tự nhất quyết muốn dây dưa với tôi.

Nhưng may mắn thay, Trần Dã về kịp thời.

“Anh là ai vậy?”

Chàng trai ném mạnh cái cặp về phía Hoài Tự, quay người chắn tôi ra sau.

Ánh mắt người đàn ông thoáng qua một tia kinh ngạc, nhưng nhanh chóng bị phủ lên một tầng sương mù.

Hai người nhìn nhau, đều hiểu rõ đối phương.

“Ồ, hoá ra anh là cái người anh trai vô ơn bạc nghĩa mà chị tôi nói tới.” Trần Dã cười khẩy, kéo tôi lùi lại vài bước, giữ khoảng cách xa hơn với Hoài Tự.

Hoài Tự không phủ nhận, anh nắm c.h.ặ.t t.a.y phải, gân xanh hiện rõ.

Anh thực sự muốn đánh nhau với Trần Dã.

“Đủ rồi Hoài Tự, nể tình quá khứ cũng từng là người một nhà, không cần phải làm cho mọi chuyện khó coi như thế.”

“Tôi cũng có cuộc sống mới rồi, tôi sống rất tốt, anh đừng đến làm phiền tôi nữa, được không?” Tôi nhìn anh chân thành.

“Được, được…” Anh thả tay, thở ra một hơi dài.

“Hôm nay là sinh nhật anh, anh nhớ em. Trước đây toàn là em tổ chức sinh nhật cho anh.”

“Ok, chúc mừng sinh nhật, anh có thể đi rồi.”

Sao anh còn có mặt mũi nhắc đến quá khứ chứ? Anh của ngày xưa sẽ không bao giờ coi tôi như một món hàng mà bán đi, nhất định không.

Buổi tối ăn cơm, Trần Dã thấy tôi cúi đầu không nói gì, liền chủ động bắt chuyện:

“Chị, chị học ngành gì?”

“Luật.”

Kể từ khi mối quan hệ giữa tôi và cậu ấy hòa hợp, cậu không trốn học nữa, tháo khuyên môi, thậm chí nhuộm lại tóc đen.

“Ồ, vậy em cũng đăng ký nguyện vọng vào trường này.” Cậu trả lời đầy phấn khởi.

Tôi đặt bát xuống, nhìn cậu như nhìn người bị thần kinh: “Cậu muốn trở thành bản sao của tôi vì lý do gì?”

“Vì ở đấy có chị mà, hơn nữa em cũng không thiếu tiền.”

Cậu thực sự không thiếu tiền, gia sản của ông già đủ để cậu tiêu xài vài đời.

Khác biệt lớn nhất giữa tôi và cậu ấy có lẽ là sự khác biệt về vật chất, tôi nghèo đến mức phải ăn vỏ cây, còn cậu giàu đến chảy mỡ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8