Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Bệ hạ, nương nương lại đang mơ tưởng đến người
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:32:24 | Lượt xem: 3

Ta ở ngoài cung đã một thời gian nhưng cũng chỉ được mấy tháng. Là một người mang thai, ta thật sự lực bất tòng tâm.

Trong cơn bực bội, ta vỗ vỗ cái bụng tròn vo: “Con à! Vì con mà mẹ đã bỏ cả cha con, con nhất định phải đẹp hơn cha con, nếu không mẹ sẽ đẩy con về lại chỗ cũ!”

Nó không đáp lại, nhưng đạp một cái thật mạnh làm ta cúi gập người cả nửa ngày mới đứng thẳng lên được.

“Nhóc con, con hãy cùng cô đơn với cha con suốt đời đi!” Ta tức tối nói.

“Cô nương, bên ngoài có người tìm.”

Ánh mắt ta hơi động, rồi lại trầm xuống.

“Khách quý đấy nhỉ!”

Tống Nguyệt đã ở ngoài ải mấy năm, sự thanh lịch của nữ tử đế đô đã trả lại cho tổ tiên rồi.

Nàng nằm dài trên ghế đá trắng, trên mặt mang theo một nét u sầu: “Trần Tô, cô tiếp tục như thế này không phải cách đâu.”

Ta không trả lời: “Cuộc sống như thế này không tốt sao?”

Trừ việc nuôi con cho Ôn Thành Ngọc, nhìn mỹ nhân, sống cuộc sống được yêu chiều có gì không tốt?!

“Trần Tô, cô đừng trốn tránh nữa. Ôn Thành Ngọc đã nhận thấy có điều bất thường rồi, rất nhanh, hắn sẽ tìm được cô.”

“Rồi sao? Đưa ta về cung à?”

“Hắn đã trở nên điên loạn rồi!” Tống Nguyệt khó coi nói: “Cô rời đi, có không ít nữ tử giống cô được dâng lên, không ngoại lệ…”

Ta biết quy trình này, nên nói không suy nghĩ: “Đều bị đuổi đi hết rồi chứ gì!”

“Không!” Tống Nguyệt lắc đầu: “Đều bị gi..ết hết, cả các đại thần nữa.”

Đồng tử ta co rút mạnh: “Hắn điên rồi à!”

“Đúng vậy… hắn điên rồi, nên Trần Tô, cô phải thông cảm cho ta!”

“Hả?”

Tống Nguyệt quỳ xuống trước mặt ta, khóc lóc thảm thiết: “Ta không cố ý bán đứng cô! Là hắn dùng thủ đoạn bẩn bắt Tiểu Thanh Thanh, ta thật sự… ta thật sự không còn cách nào khác!”

Ta co giật khóe mắt.

Quả nhiên, tình chị em thân thiết đối mặt với sắc đẹp của đàn ông cũng chẳng là gì!

“Vậy nên, hắn đã tìm ra ta rồi nhỉ.”

“Không!” Tống Nguyệt lắc đầu: “Ta vẫn còn để ý đến tình chị em của chúng ta, chỉ nói cho hắn biết cô còn sống, không nói cô đang ở đâu.”

Ta cười lạnh.

Khắp thiên hạ đều là đất của vua, mọi người đều là thần dân của vua. Hắn đã biết ta còn sống, tìm ra ta chỉ là vấn đề thời gian!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8