Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Bệ hạ, nương nương lại đang mơ tưởng đến người
Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:32:27 | Lượt xem: 2

Phải nói làm hoàng đế cũng có chút lợi ích, ít nhất là quan hệ xã giao tốt.

Mấy ngày nay, người đến khuyên can nhiều đến mức suýt đạp nát cái ngưỡng cửa vốn dĩ không tồn tại của ta.

Không ngoại lệ, ta không gặp một ai.

Người cha vô lương tâm của ta, dựa vào huyết thống, cố gắng chen vào. Mỗi ngày đều đứng ngoài cửa than thở gọi tên thân mật của ta, ta cũng không động lòng.

Buồn cười, ông ta là người ta không muốn gặp nhất!

Cùng với Ôn Thành Ngọc lừa dối ta, lãng phí bao nhiêu nước mắt của ta. Ta có thể cho ông ta vào sao?!

Tất nhiên, cũng có ngoại lệ.

Ví dụ như Triệu cô nương. Trà Sữa Tiên Sinh

Đúng vậy, bạch nguyệt quang mà Ôn Thành Ngọc cầu mà không được đã đến.

Đây là lần đầu tiên nàng ấy chủ động bắt chuyện với ta.

Trước đây, luôn là ta mặt dày mà tiếp cận.

Màng ấy nói chuyện nhẹ nhàng giống ta, như tiếng chim oanh hót.

Nhưng nàng ấy là thật, còn ta là giả vờ.

Vì vậy Ôn Thành Ngọc sẽ yêu nàng ấy suốt đời, và sẽ mãi không có cảm giác với ta.

“Vương phi Vĩnh Ninh.”

“Trần Tô.” Nàng ấy ngồi trước mặt ta, từng cử chỉ đều thanh tao. Ta nhìn mà còn ngẩn ngơ, huống chi là Ôn Thành Ngọc.

“Vương phi Vĩnh Ninh đến đây có việc gì?” Ta kéo chặt áo, giả vờ hỏi.

Nàng ấy thở dài, mặt mày đầy đau khổ: “Ban đầu ta không muốn tìm cô, nhưng Ôn Hằng giữ chàng lại. Ta thật sự… thật sự không còn cách nào.”

Nghe kịch bản quen thuộc này, ta bất lực lắc đầu.

“Xin lỗi…”

“Về đi, Trần Tô, chàng đang đợi cô.”

Ta hơi nhướng mày: “Vương phi Vĩnh Ninh nói vậy mà không thấy hổ thẹn sao?”

“Chàng ấy thực sự yêu…” Chắc vì thấy ta không mặn mà, Triệu cô nương có chút sốt ruột, trên mặt đã phủ một lớp mồ hôi mỏng: “Thực ra vào ngày đại hôn của ta, chàng ấy đã… Xin lỗi! Ta không nên nói những điều này để quấy rầy cô, cáo từ!”

Nói rồi nàng ấy vội vã rời đi, để lại ta một mình với một nửa sự thật.

Người gì vậy chứ! Nói chuyện nói nửa chừng, lại nói nhỏ như thế, thế cuối cùng đến đây làm gì cơ chứ?!

Nhưng từ ngày đó, sân viện của ta trở nên vắng vẻ, mãi đến khi nữ nhi Nhược Nhược tròn một tháng mới lại náo nhiệt.

Ngày hôm đó, ta cười nhiều đến mức mặt ta như đông cứng lại. Sau khi tiếp khách xong, ta liền phóng mình lên giường.

Bỗng nhiên, ngoài cửa truyền đến âm thanh quen thuộc, ta chớp mắt một cái, nhưng không nói gì.

Bóng dáng cao lớn của hắn đổ lên người ta, sau đó hắn nhấc chăn đắp lên cho ta.

“Tô Tô, ta phải đi rồi.**

Giọng nói của hắn đầy vẻ mệt mỏi: **Hôm nay ta rất vui, dù có ch..ết trên chiến trường sau này ta cũng không hối hận.**

Ta nhướn mày, Ôn Thành Ngọc phải ra trận sao?!

Dù có đầy thắc mắc, nhưng ta vẫn cố nhịn không hỏi.

“Tô Tô” hắn ôm ta vào lòng, giọng nói đầy ấm áp và quyến luyến: “Nếu ta còn sống trở về, liệu nàng có thể cho ta một cơ hội nữa không?”

“Ta thực sự, rất muốn ở bên nàng!”

Dù không mở mắt, ta cũng cảm nhận được nỗi buồn vô tận và… sự hy vọng của hắn.

Hắn ôm ta suốt đêm, chúng ta không ai ngủ được.

Sáng hôm sau, hắn đắp chăn cho ta cẩn thận rồi rời đi.

Ta đứng trên tường thành, nhìn bóng dáng hắn mặc giáp rời đi, cảm thấy trong lòng không còn nhẹ nhàng nữa.

Như từng hàng kim châm vào tim, buộc ta không thể trốn tránh nữa.

Ôn Thành Ngọc nói muốn ở bên ta.

Nhưng ta, có thực sự muốn quay lại không?

Trở thành hoàng hậu của hân, ở bên hắn…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8