Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Bị Bệnh
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:11:34 | Lượt xem: 2

12

Khó khăn sống qua khí trời lạnh giá, cuối xuân, khẩu vị Yến đế lại không tốt, phải uống đến canh sâm.

 Không ít thuốc dẫn được dẫn vào cung, trị bệnh dữ của hắn,  Yến Từ bận tối mày tối mặt, chiếc kẹp nạy sọ trong tay đã bị gãy tận ba chiếc rồi.

Vào hạ, Yến đế bệnh nặng, ngự y lấy m.á.u khử độc, nói lấy hình bổ hình, cần m.á.u hoàng gia để bồi bổ.

Yến đế rất nhiều con, nhưng dám lấy m.á.u cứu cha thì lại chẳng có mấy người. Hết lần này tới lần khác Thái tử Yến Thanh lại bên ngoài trị thủy, không thể trở về cung.

Cuối cùng là Yến Từ quỳ gối trước giường c.ắ.t c.ổ tay, hắn cung kính giơ cánh tay lên, để yến đế uống huyết dịch.

Đoạn thời gian kia, ta thường trộm m.á.u vịt trong ngự thiện phòng đưa cho hắn, muốn lấy hình bổ hình. Yến Từ nói, không phải ăn cái gì bổ cái ấy đâu.

Lúc chúng ta gặp mặt, hắn cho ta nhìn vết thương trên cổ tay. Trên cổ tay trắng nõn là vết sẹo trông rất dữ tợn.

Yến Từ hỏi ta, có xấu không? Ta khoa tay, ý nói có một chút. Hắn nói, ngươi nhìn kỹ một chút. Ta khoa tay, ta nhìn kỹ rồi nha.

Hắn vậy mà bởi vì chuyện này tức giận, hạ lệnh, muốn ta làm dấu tay rất nhiều lần, và phải khen đẹp một lúc lâu.

Một con sóc bay từ dưới chân chúng ta bò qua, Yến Từ bóp c.h.ế.t nó, nhấc lên: “Quan Kỳ, biết Ngũ Linh Chi làm từ cái gì không?”

“Ngũ Linh Chi là phân và nước tiểu của sóc bay, hong khô mài phấn có thể làm thuốc.” Yến Từ nói, “Nó cùng nhân sâm, vừa vặn tương xung.”

13

Đầu thu. Tin vui truyền đến, bệnh dữ cuối cùng cũng có khởi sắc, Yến đế long nhan cực kỳ vui mừng, đồng ý để Yến Từ trở lại lớp học đọc sách.

Địa vị Yến Từ tăng vọt, có thể cùng hoàng huynh hoàng đệ, ngồi ngang hang nhau.

Hắn đem ta từ thiện phòng mang đi, muốn ta giúp hắn khuân than. Trên đường đến phủ Nội Vụ chúng ta lại một lần gặp phải Yến Thanh.

Yến Thanh vẫn như cũ nói với hắn bằng giọng châm chọc khiêu khích: “Dựa vào bán m.á.u bò lên trên, khó làm nên nghiệp lớn.”

“Nghiệp lớn.” Sau khi Yến Thanh đi, bỗng nhiên Yến Từ mặt mũi tràn đầy nghi hoặc hỏi ta, “Quan Kỳ, vì sao ta không thể làm nên nghiệp lớn?”

Đây là bí mật thứ hai hắn thổ lộ cùng ta. Ta nháy mắt, nhìn thẳng dã tâm của hắn.

Ta biết Yến Từ thủ đoạn phi phàm, hắn cái gì đều nói với ta, cả việc tại sao bệnh tình của Yến đế trở nặng, cũng là do hắn ra tay.

Một khối băng. Băng bên trong là bột Ngũ Linh Chi. Sau nửa canh giờ, băng tan thì bột tan.

Thái y nói Yến đế là tính thuộc hỏa, cần dùng băng tới làm dịu đi. Cuối thu nắng gắt, Yến đế mỗi ngày đều uống canh sâm băng.

Yến Từ bưng canh kia đi thử độc, vừa lúc cần nửa canh giờ.

14

Dã tâm giống con ngựa, một khi lấy xuống dây cương trói buộc nó, liền thu lại không được nữa.

Nương nương từ tầng ngầm trong cung phát hiện ra những khối băng đã bị giở trò, cũng phát hiện dã tâm đã thoát cương của Yến Từ.

Canh năm, ta mang đồ ăn đến cho hắn, trông thấy Yến Từ quỳ gối trong nội viện, đôi môi tím xanh.

Ngày đó vừa lúc là tuyết đầu mùa, ta muốn lên trước phủi tuyết trên vai của hắn, lại bị nương nương đứng sau nghiêm khắc đuổi ra.

“Bất trung bất nghĩa!” Nương nương quơ lấy cây chổi quât vào đầu hắn, “Ta dạy ngươi như thế sao! Hồ đồ!”

“Trung quân kính cha là trung là nghĩa, trợ giúp bạo quân cũng là trung là nghĩa sao?” Yến từ cười lạnh, “Mẫu phi, Người mới hồ đồ.”

“Ngươi xem một chút Thập lục hoàng tử Yến Trạm trung quân kính cha, trị Hồng trừ dịch, thanh danh truyền xa!”

“Vậy con có lựa chọn sao?” Yến Từ gần như nghiến răng nghiến lợi, “Con là con của tội nhân, có ai nguyện ý đi theo con? Là con thích nạy não người ta? Hay là thích hàng đêm đi trộm? Con thích g.i.ế.c người phân thây sao? Ai không muốn được người người kính ngưỡng như một vị anh hùng?” Bên trên lông mi Yến Từ phủ đầy băng sương, “Con cũng muốn, nhưng con căn bản không có lựa chọn khác.”

Nương nương phẩy tay áo bỏ đi. Yến Từ vẫn còn quỳ. Vì dỗ hắn vào nhà, ta để lộ nắp hộp đựng cơm.

“Là cá chẽm hấp, ăn lạnh sẽ tanh.” Ta khom người ngăn tuyết rơi vào trong hộp cơm, đưa ra hai tay ra hiệu, “Ta vào nhà ăn đi.”

Bất ngờ, Yến Từ đang quỳ trên đất đưa tay ôm chặt lấy cổ của ta khóc lớn.

Nước mắt ấm áp bên cổ lăn xuống, gió thổi qua liền lạnh. Ta cảm thấy Yến Từ rất giống nước mắt của hắn. Vừa ấm áp nhưng cũng rất lạnh lẽo.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8