Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Bị Cách Ly Trong Nhà Bạn Trai Cũ
Chương 72

Cập nhật lúc: 2026-03-16 09:47:23 | Lượt xem: 1

Khoang miệng Cam Điềm tràn ngập mùi rượu thơm ngọt, cổ họng cô khá nhỏ, mới nuốt hai ngụm thôi mặt đã căng phồng đỏ ửng.

Người đàn ông kéo cô ra phía ban công.

Ban công thiết kế theo phong cách cổ xưa với hàng lan can gỗ khắc hoa cỏ.

Cam Điềm quỳ gối trên ghế băng cạnh lan can, mặt hướng về phía rừng cây ùm tùm dưới lầu, mổng nhỏ vểnh lên, dâm thuỷ ướt át chỉ chờ người đàn ông v**t v*.

Hai tay Giang Dĩ Hằng vòng qua cánh tay mảnh khảnh, ôm trọn lấy hai b** ng*c sữa trắng hồng, ngón tay kẹp lấy hạt anh đào nhỏ mà chơi đùa, k*ch th*ch cơ thể nhỏ nhắn của Cam Điềm uốn bên này lắc bên kia.

côn th*t nóng hổi nhét g*** h** ch*n cô, chặn lại huyệt nhỏ rồi quấy rối ở đó, chỉ mới cọ sát mấy lần mà mép h** h***t mềm mại đã chảy ra dòng dâm thuỷ óng ánh, uốn lượn chảy xuống bẹn đùi.

“Đồ d*m đ*ng, không đợi kịp cơ à.”

Cam Điềm nghiêng mặt qua, “Hu hu hu, đừng làm ở chỗ này…” Cô cảm giác b* ng*c sữa của mình bị anh chơi hỏng rồi, khắp nơi đều là dấu tay của anh.

Mắt Giang Dĩ Hằng tối sầm lại, đưa tay vén tung váy cô lên, vòng eo trắng trẻo thon thả trơn mượt lộ ra.

“Đồ lót đã ướt như thế này rồi còn kêu không muốn?” Anh miết mạnh vào lớp vải q**n l*t, phía trên lưu lại từng mảng sẫm màu do dâm thuỷ thấm ra.

“Giang Dĩ Hằng!” Cam Điềm oan ức dẩu môi, “Đều là của anh bôi ra lúc cọ vào em. Không phải nước của em đâu.”

“Anh cọ vào em bao giờ? Hả?” Đang lúc nói chuyện, ngón tay của anh đẩy lớp đồ lót sang một bên, ngón tay cái đâm nhẹ vào t*** h***t.

Cam Điềm kêu lên một tiếng đau đớn, lập tức kẹp chặt hai chân, gió đêm mát rượi phất qua gò mà cô càng làm cô cảm thấy khô nóng hơn.

“Hu hu hu, chính là do anh cọ, dùng cái đồ vật nóng hầm hập thô to kia cọ vào.”

“Ừm, có phải như vậy hay không?” Giang Dĩ Hằng hạ eo xuống, côn th*t dũng mãnh cắm thẳng vào t*** h***t.

Cam Điềm bị cắm đột ngột nên bất giác nghển cao cổ, miệng phun ra vài tiếng hừ hừ, hai cánh mùi lấm tấm mồ hôi.

Mỗi lần côn th*t rút ra đều bị t*** h***t mềm nhũn quấn lấy hút lại, sau đó khi bị cắm mạnh vào thì mật hoa ấm áp lại tưới ướt q** đ** đang bành trướng, sướng đến mức Giang Dĩ Hằng nắm chặt vai người phụ nữ, ra ra vào vào trong cơ thể cô như điên.

“Mạnh quá, nhẹ, nhẹ một chút…” Cam Điềm cắn môi chịu đựng cơn bão táp, hai b** ng*c sữa trước ngực cứ vung qua vung lại.

Anh nhào nặn cặp vú của cô, tiếng th* d*c lướt qua gò má mềm mịn, “Cam Điềm, làm sao bây giờ? Người bên ngoài có thể nhìn thấy em đấy, nhìn thấy em đang chổng mông lên cho anh ch*ch từ đằng sau.”

Cam Điềm lặng đi mấy giây, sau đó oan ức khóc lớn, đưa tay gạt bộ móng vuốt đang bám trên ngực mình, “Hu Hu hu, Giang Dĩ Hằng, anh thả em ra, em phải vào trong phòng!”

“Đi vào sẽ bị anh ch*ch ác hơn.” côn th*t đang vùi mình trong h** h***t bất giác nảy lên, anh trầm giọng đe doạ, “Còn muốn vào hay không?”

“hu hu hu…”

“Ngoan, để chồng làm chậm lại, ra là xong.”

Bụng dưới của Cam Điềm bị anh ch*ch cho thắt cả lại, dâm thuỷ ướt nhẹp chỗ hai người g*** h*p, tay cô nắm chặt lấy thành lan can nhưng miệng không dám kêu to chỉ sợ người dưới lầu đi qua nghe thấy, nên cô đành phải cắn răng chịu đựng cơn tê dại.

Người đàn ông hung ác cắm thêm mấy trăm cái, trước khi xuất tinh còn kéo Cam Điềm xoay người lại đối mặt với mình, hai tay cố định làn eo nhỏ nhắn, rồi sau đó côn th*t chôn sâu trong t*** h***t b*n r*.

Cam Điềm cắn một phát vào bả vai anh, ư ư kêu lên, cẳng chân mảnh khảnh quấn chặt lấy vòng eo cứng, cô cảm thấy mình sắp chết rồi.

“Rút ra đi.” Bụng nhỏ trướng lên thật khó chịu, không biết tên khốn nạn này đến cùng đã bắn bao nhiêu con cháu vào đó nữa.

Anh kéo mặt cô qua, hôn lên môi cô, côn th*t hơi cưng cứng cắm bên trong t*** h***t vẫn đang giật giật.

“Không được, trừ khi em sinh cho chồng một bé Tiểu Điềm Điềm.”

Anh sửa lại những sợi tóc tán loạn trên mặt cô, sau đó ôm cô trở lại phòng, trên đường d**ng v*t thô lớn cứ húc mạnh vào tận cùng của h** h***t, khiến cô lại l*n đ*nh thêm ba lần nữa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8