Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Bị Cách Ly Trong Nhà Bạn Trai Cũ
Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-03-16 09:42:12 | Lượt xem: 2

Cam Điềm giúp anh ấn nút nhận đồng thời bật loa ngoài.

“Dĩ Hằng?”

Trong loa vang lên giọng nói hưng phấn và cực kỳ ngạc nhiên.

Đơn giản là Triệu Y Y không thể tin được người từ trước đến nay xa lánh đời ngàn dặm- Giang Dĩ Hằng thế mà bây giờ lại nhận điện thoại của cô.

Dù cô là đại minh tinh theo đuổi anh nửa năm nay nhưng mỗi lần gửi tin nhắn thoại hay gọi điện đều bị anh lơ đẹp.

Cô sở dĩ không xoá Wechat của người này bởi vì trước mắt cô còn là đại diện thương hiệu của hàng Aurora tại nước ngoài.

“Sao. Có việc?” Giọng nói mang theo từ tính trêu chọc trái tim Triệu Y Y phải gợn sóng.

Người phụ nữ cười như châu ngọc: ” Nghe nói tình hình dịch bệnh bên thành phố K rất nghiêm trọng, đặc biệt gọi điện cho anh để bày tỏ sự quan tâm.”

“Làm phiền cô đã nghĩ tới.”

Cam Điềm vểnh tai, bằng nghiệp vụ hóng hớt bát quái mưa dầm thấm đất tại phòng marketing, cô nhanh chóng nhận ra người gọi đến là Triệu Y Y.

Triệu Y Y xuất thân từ show tuyển tú, bằng giọng hát đáng yêu,khuôn mặt lolita mà tự phất cho mình một ngọn cờ riêng trong làng giải trí. Năm ngoái nhờ vai nữ phụ hai xinh đẹp mạnh mẽ đầy thủ đoạn trong bộ phim gián điệp chiến tranh cô đã kéo được không ít thiện cảm của khán giả.

Trong dàn diễn viên lưu lượng hiện giờ thì nhân khí của cô ấy coi như không tệ, được coi là tiểu hoa đán thế hệ mới.

Không nghĩ tới Giang Dĩ Hằng cũng quen cô ấy.

Triệu Y Y sợ người đàn ông sẽ nhanh chóng tắt máy nên lập tức đổi chủ đề, “Người đại diện của tôi nói video quảng cáo ngắn của Aurora quay tại nước ngoài hiệu quả tuyên truyền khá tốt và được nhiều trang web giới thiệu.”

Môi mỏng người đàn ông khẽ mím lại, ánh mắt cố ý liếc qua bên cạnh, nhìn thấy người phụ nữ kia bĩu môi dẩu mỏ vẻ mặt buồn bực.

Anh bỗng nhiên lại hào hứng, chậm rãi trả lời: “Ừm, phản ứng của khán giả với video quảng cáo đó không tệ, đặc biệt với các otaku Nhật bản. Mức download của Aurora tại Nhật bản cũng leo lên hạng sáu.”

Aurora là một ứng dụng xã hội giao tiếp không gặp mặt do công ty Giang Dĩ Hằng phát triển, dựa theo vô số thuật toán để ghép đôi các đối tượng phù hợp với nhau, mục tiêu chủ yếu nhắm đến thế hệ 20xx vì phần lớn quan niệm của họ rất cởi mở.

Năm ngoái, Aurora đã lên kế hoạch tấn công thị trường nước ngoài, giám đốc sản phẩm cực kỳ vừa ý với ngoại hình trong sáng và độ nổi tiếng của Triệu Y Y nên nhiều lần đề nghị với Giang Dĩ Hằng mời cô ta quay video ở nước ngoài và đảm nhiệm đại sự thương hiệu.

Triệu Y Y thấy chủ đề mình chọn trúng ý người đàn ông, kích động không thôi, ngay cả trong giọng nói dễ thương cũng có thể nghe ra sự vui mừng không thể nén được.

Cam Điềm ngáp một cái, cô không hứng thú với chuyên mục tâm sự đêm khuya của Giang Dĩ Hằng và tiểu minh tinh, chẳng qua phải giơ điện thoại lên cho anh ta như bệnh nhân tâm thần. Mệt thật sự, rất muốn đi ngủ!

“Tua vít.” Người đàn ông nghiêng mặt hất cằm sai cô.

Cam Điềm đành phải nhẫn nhịn hết sức, lục tung thùng dụng cụ tìm tua vít rồi đưa cho anh.

” Hở?” Đầu dây bên kia Triệu Y Y nghi hoặc, hình như anh đang ở cùng ai thì phải.

Tên đàn ông kia sử dụng xong cái tua vít lại đưa trả Cam Điềm, giọng nói mê người dường như lờ mờ nổi lên một tia tình cảm rất nhẹ.

“Thật xin lỗi, tôi đang nói chuyện với một đồ đần.”

Tắt máy, anh cũng đổi xong cầu chì rồi đem công tắc bật lên, đúng lúc đèn lớn phòng khách sáng lên thì tiếng “Cạch” vang vọng.

Một khuôn mặt đỏ như bị ai tát, nổi giận đùng đùng đứng dưới ánh đèn, giơ tay chỉ vào anh ồn ào mắng mỏ: ” Giang Dĩ Hằng, anh gọi ai là đồ đần? Anh nói lại cho tôi!”

Anh cúi đầu dọn dẹp dụng cụ, im lặng không nói gì chỉ khoé môi hơi nhếch lên.

Biết rõ còn cố hỏi, ngoại trừ cô còn người khác sao?

“Cô rất tức giận?” Anh đóng thùng dụng cụ lại, nhìn cô, trong mắt ẩn ẩn những tia sáng chờ mong.

“Đương nhiên phải tức rồi, ai bị mắng là đồ đần mà lại không tức chứ!”

“Không vì gì khác à?” Giọng anh đột nhiên lạnh dần, rồi lẩm bẩm hỏi lại: “Ngoài trừ đồ đần, không tức chuyện gì khác?”

Cam Điềm bị anh hỏi thế im lặng nửa khác, chuyện gì là chuyện gì? Chẳng lẽ cô phải không vui vì nguyên nhân khác? Thế nhưng chính anh là người mắng cô mà.

Nhìn dáng vẻ người phụ nữ mơ hồ không nghĩ ra, Giang Dĩ Hằng tự giễu chính mình.

Sự mất mát sâu sắc xen lẫn nỗi nhớ.

Anh nhớ ngày xưa, nhớ một Cam Điềm từng ghen tuông vì anh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8