Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách
Bí Mật Ấm Áp Của Tổng Tài Băng Giá

Bí Mật Ấm Áp Của Tổng Tài Băng Giá

Lời dẫn truyện:

VĂN ÁN

Là thư ký, tôi vô tình phát hiện ra một bí mật động trời của tổng tài băng giá Giang Trì — tôi có thể nghe được tiếng lòng của anh ta.

Trong cuộc họp cấp cao, anh ta mặt không cảm xúc, lạnh lùng mắng giám đốc tài chính rằng bản báo cáo làm như đống rác. Cả phòng họp lập tức im phăng phắc, không ai dám thở mạnh.

Chỉ có tôi là nghe rõ tiếng “bình luận nội tâm” đang điên cuồng spam trong đầu anh ta: “Cứu mạng! Muốn đi vệ sinh quá! Nhịn không nổi nữa rồi! Bàng quang sắp nổ tung rồi! Ai đó cứu giá——!”

Tôi lặng lẽ đưa cho anh ta một tờ giấy nhỏ, trên đó viết: “Tạm nghỉ mười phút.” Rồi tôi lớn tiếng nói: “Giang tổng, có một cuộc gọi khẩn cấp cần ngài xử lý ngay.”

Anh ta liếc tôi một cái đầy lạnh lùng, đứng dậy chỉnh lại vest: “Lắm chuyện. Tan họp.”

Nhưng trong lòng thì đang gào rú: “Hu hu hu chỉ có tiểu Miên hiểu tôi, cô ấy là thần linh của tôi! Là mẹ tái sinh của tôi! Tối nay nhất định phải tăng lương cho cô ấy! Tăng gấp đôi!”

Vì muốn giữ vững công việc lương tháng ba vạn này, tôi chỉ đành ra sức nhịn cười, giả vờ như bản thân là một kẻ câm điếc.

Cho đến một ngày, tôi mặc váy dạ hội hở lưng, cùng anh ta tham dự một buổi tiệc tối.

Anh ta ngoài mặt vẫn bình tĩnh, lịch sự khoác tay tôi. Nhưng tiếng lòng kia thì vang vọng như sấm rền: “Trắng quá… muốn cắn một miếng… thằng nào đang nhìn lưng cô ấy thế kia, móc mắt nó ra bây giờ!”

Xong rồi, công việc này chắc tiêu thật rồi.

Ông sếp này muốn quy tắc ngầm với tôi, mà còn nghiêm túc nữa cơ chứ.