Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Bí Mật Của Ta Bị Hoàng Huynh Phát Hiện
Chương 23

Cập nhật lúc: 2026-03-08 11:02:32 | Lượt xem: 3

Từ khi rời khỏi hoàng cung, bước khỏi cánh cổng nguy nga tráng lệ đó.

Người sẽ theo phía , gọi là ca ca c.h.ế.t .

Ta chỉ là Kỷ Vĩnh Hòa.

Đôi mắt đột nhiên mở to, đỏ ngầu, ngược thành tiếng: “Ngươi thật là một ngoan ngoãn lời.”

Ta bao giờ cảm thấy Kỷ Chiêu xa lạ và đáng sợ như .

Trước đây, đối với ôn hòa và cưng chiều, ban thưởng đếm xuể, cứ như nước chảy cung điện của .

Ta vẫn còn nhớ ngày đăng cơ, ban cho phong hiệu đồng thời ban cho Nhu Phi hình phạt nghiền xương thành tro tàn.

Kỷ Chiêu mặt , vẫn là dáng vẻ đó, nhưng đầy sự âm u, như thể giải phóng những ác niệm ẩn sâu trong lòng.

Ta cố nén nỗi sợ hãi, cúi đầu hành lễ với : “Nếu hoàng còn gì căn dặn, Vĩnh Hòa xin cáo lui.”

Ngay khi xoay , ngón tay nắm chặt lấy cổ tay , lực đạo hung hãn, như ghim da thịt.

Đau quá!

Ta cố nén nước mắt, Khương Lăng , .

Hắn dùng sức xoay , ép bàn, cao giọng giận dữ: “Đi ? Trở về bên Khương Lăng?”

Ta nghẹn ngào tức giận, thẳng mắt : “Hoàng quên , là thê tử của Khương Lăng.”

“Thê tử của bề , thể bắt nạt. Huống chi chúng còn là !”

Huynh ——

Trước đây vẫn là từ mà sợ đối mặt nhất, giờ đây, dễ dàng khỏi miệng.

Dường như, cũng còn gì để lưu luyến nữa.

“Huynh …”

Hắn nhếch mép, thờ ơ: “ , chúng .”

Kỷ Vĩnh Hòa, là ngươi tiên quấn lấy trẫm, luôn tỏ đáng thương mặt trẫm.”

“Ngươi rõ đó là điều cấm kỵ, mà vẫn cứ dụ dỗ trẫm!”

Ta mở to mắt, nước mắt thể kìm nén nữa, rơi xuống bàn tay thô ráp của .

Bao nhiêu năm dựa dẫm, ngưỡng mộ đối với hoàng , đối với , chỉ là sự quyến rũ liêm sỉ.

Ta chỉ là quá khao khát yêu thương, phạm sai lầm lớn.

“Khóc cái gì? Sợ trẫm đến ?

“Trong hoàng cung, chẳng chỉ ngươi và trẫm là thiết nhất ?”

Ta nhắm mắt , bằng giọng khàn đặc: “Hoàng , hối hận , sai . Ta dám… nảy sinh một chút suy nghĩ nên nào với hoàng nữa.”

Hắn buông mà cúi xuống ở bên tai rõ ràng từng lời tàn nhẫn: “Trẫm quên mất. Ngươi Khương Lăng thì còn hiếm lạ gì trẫm. Cho nên ngươi mới gấp gáp rời khỏi trẫm như .”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8