Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Bí Mật Của Ta Bị Hoàng Huynh Phát Hiện
Chương 26

Cập nhật lúc: 2026-03-08 11:02:35 | Lượt xem: 4

Ta cúi đầu xuống, chạm nền gạch lạnh lẽo: “Cầu xin Hoàng thượng ban cho giải dược.”

Kỷ Chiêu vứt bỏ tấu chương trong tay, sắc mặt lạnh lùng: “Trẫm nhớ từng hạ độc ngươi.”

“Ta vì phu quân của mà cầu xin.” Ta rõ ràng.

Kỷ Chiêu ngẩng đầu lên, sự tàn nhẫn hiện rõ: “Kỷ Vĩnh Hòa, ngươi thật sự sợ chết!”

“Ngươi rõ hơn ai hết, trẫm ghét y đến nhường nào! Y dựa danh nghĩa đế sư, chuyên quyền nhiếp chính, thậm chí coi trẫm gì, mà ngươi dám về phía y!”

“Rầm” một tiếng vang lớn, đá lật bàn sách.

Tấu chương như tuyết lở, trút xuống ào ạt.

“Ngươi thật sự… vì y mà cầu xin trẫm! Không hổ là hoàng trẫm nuông chiều!”

Hắn bước đến mặt , xuống từ cao: “Kỷ Vĩnh Hòa, ngươi lấy gì để cầu xin trẫm? Cầu xin trẫm tha cho kẻ thù!”

“Hoàng thượng… gì?” Giọng nhẹ đến mức thể nhẹ hơn.

“Chỉ cần tha cho Khương Thái phó, thế nào cũng .”

Hắn khẩy, như lưỡi d.a.o cứa qua: “Ngươi nghĩ trẫm sẽ cần ngươi ?”

“Thứ mà Khương Lăng dùng qua, đưa cho trẫm, trẫm còn thèm liếc mắt!”

Hắn trở ghế , giọng lạnh lùng: “Trẫm thể cho ngươi giải dược.”

“Trẫm ngươi giám sát từng hành động của Khương Lăng, bỏ sót điều gì và báo cáo cho trẫm.”

Ta bình thản: “Được.”

Kỷ Chiêu gả , cũng chỉ là một quân cờ mà thôi.

Ta dậy, bước khỏi cung điện, phía vang lên giọng hỉ nộ vô thường, đầy tức giận của Kỷ Chiêu.

“Ngươi dám để Khương Lăng chạm ngươi một nữa.”

“Trẫm sẽ tru di cửu tộc Khương gia! Không để sót một ai!”

Ta theo lời Kỷ Chiêu, để ý từng hành động của Khương Lăng, ghi thời gian y ngoài, gặp gỡ ai, gửi cung bằng bồ câu đưa thư.

Chỉ như , giải dược cho Khương Lăng mới gửi đến đúng hẹn.

Ta bắt đầu thích nấu ăn, vụng về nấu cháo, bánh, giấu giải dược bên trong.

Khương Lăng nếm thử, vị chắc ngon lắm.

Ta cho nhiều gia vị để che lấp mùi thuốc bên trong.

“Có khó ăn lắm ?” Ta lo lắng hỏi.

Khương Lăng xoa đầu : “Rất ngon, Vĩnh Hòa gì cũng ngon.”

Y để ý thấy vết thương tay do d.a.o cắt, lông mày nhíu : “Ta cần nàng vất vả như , ăn gì, về muộn khi hạ triều cũng sẽ cho nàng.”

Khương Lăng tìm hòm thuốc, bế đùi, lông mi khẽ rung như quạt, nhẹ nhàng bôi thuốc cho , còn thổi thổi, y đau lòng hỏi: “Còn đau ?”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8