Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Bị Phu Quân Và Hài Tử Ruồng Bỏ, Ta Liền Ngả Vào Lòng Tuyên Vương
Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-03-12 04:02:13 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta xuống xe ngựa, chờ ở một bên, nhón chân trong.

 

Cửa lớn mở, tiểu gia nghênh đón một thiếu niên , vượt qua , trong.

 

Lại thấy hài tử dừng bước, đó như một cơn gió, chạy về phía

 

Tiểu gia phía kinh hô: “Tiểu thế tử, cẩn thận chân!”

 

Ta giật lùi một bước, tay áo liền nắm chặt. 

 

Cúi đầu xuống, một đôi mắt đỏ hoe, chằm chằm: “Nương…”

 

08.

Ta cẩn thận phân biệt, từ đôi lông mày quen thuộc , nhớ đến đứa trẻ bảy năm .

 

Ngụy Tử Mộ… bảy năm trôi qua, đúng là nên lớn như

 

Ta thấy eo đeo một cái túi thơm, năm tháng lâu, vải dệt sớm sờn cũ, thật sự phù hợp với bộ y phục bằng gấm vóc

 

Ta nhớ, đây là năm bốn tuổi, tự tay may.

 

Chỉ là về , thích , từng mặt , ném cái túi thơm

 

Bởi vì đó, nhận một cái túi thơm khác do Vương Huệ Thu tặng, tinh xảo xinh , khác hẳn với kiểu dáng những năm đó. 

 

Ta lắc đầu, hiện tại trong lòng còn vướng bận khác, hơn nữa, giữa cũng sớm còn quan hệ.

 

Thấy từ bên trong, nhẹ nhàng rút tay áo, mỉm khách sáo hỏi: “Tiểu công tử, ngươi thấy hài nhi Tuyên Lãng của ?”

 

“Cái… cái gì?” Hắn ngẩng đầu, cả câu nên chữ nào, chỉ ngây ngốc hỏi. 

 

Ta còn kịp mở miệng, vội vàng cắt ngang lời : “Nương, phụ thấy trở về, nhất định sẽ vui, con và phụ vẫn luôn chờ , … cùng con về phủ, ?”

 

Lúc , Tuyên Lãng từ trong cửa chạy , nhào lòng , cọ cọ nũng: “Nương, Lãng nhi nhớ !”

 

Ta nâng mặt nó lên, mũi và hốc mắt đứa nhỏ đều đỏ bừng, như thể mới , nhưng khi thấy , cố gắng toe toét. 

 

Tim thắt , cầm khăn tay cẩn thận lau mặt cho nó, hỏi: “Sao ? Ai bắt nạt con?”

 

Vừa dứt lời, rõ ràng cảm nhận , sắc mặt của Ngụy Tử Mộ bên cạnh trong nháy mắt trắng bệch. 

 

Lúc mới chú ý tới, trong tay đang nắm chặt một cái túi thơm, đó là túi thơm của Tuyên Lãng. 

 

Tuyên Lãng cũng thấy túi thơm trong tay Ngụy Tử Mộ, uất ức lắc tay : “Nương, cướp túi thơm của con.”

 

Nó ngẩng đầu, với vẻ cam lòng, nhiều xác nhận: “Hắn… gọi là nương…”

 

“Hắn là hài tử mẫu nhận nuôi ?” Ngụy Tử Mộ tự nghĩ một lý do, “Không , thể coi như ruột.”

 

Tuyên Lãng đúng, vội vàng vỗ vỗ ngực: “Ngươi bậy, là con của nương và phụ sinh , là con ruột của nương.”

 

Ta nắm tay Tuyên Lãng, âm thầm an ủi nó, nghiêm mặt với Ngụy Tử Mộ: “Mời tiểu công tử trả túi thơm cho hài nhi nhà .”

 

Hắn bây giờ cũng chỉ mới mười một tuổi, , nước mắt tích trữ trong hốc mắt, ào ào rơi xuống.

 

chỉ , duỗi tay, chờ trả túi thơm

 

Tuyên Lãng là con của , thể trơ mắt nó chịu uất ức .

 

Còn về phần Ngụy Tử Mộ, nếu đòi công bằng, tự nhiên phụ và mẫu của chống lưng cho .

 

Nói thật, cũng chút tò mò, vì hiện tại thái độ như .

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8