Bích Đào Tại Lân Gia
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-08 12:12:11 | Lượt xem: 3

Ta cùng phu quân, khâu đế giày, sách.

 

Khi phu quân sách, trở nên trầm tĩnh và nghiêm trang, lúc cách khá xa. Ta thò đầu chằm chằm cuốn sách tay , là chữ dày đặc, một chữ nào.

 

Hắn đầu .

 

Ta hỏi: “Đây là chữ gì?”

 

Hắn : “Kỳ.”

 

Ta hỏi: “Đây là chữ gì?”

 

Hắn : “Nhĩ.”

 

Ta hỏi: “Câu thế nào?”

 

Hắn : “Kỳ nhĩ vạn phương hữu tội, tại dư nhất nhân. Dư nhất nhân hữu tội, vô dĩ nhĩ vạn phương.”

 

Ta : “Nghe quá.”

 

Hắn , đưa tay rút đế giày của , kéo lên đầu gối: “Phu quân dạy nàng chữ.”

 

Ta cầm bút, từng ngón tay đều vụng về, lòng bàn tay to và khỏe, nắm tay thật chặt.

 

Hắn dẫn một chữ.

 

Ta hỏi: “Đây là gì?”

 

Hắn : “Lý. Lý của Bích Đào.”

 

Hắn dẫn Bích Đào, thêm hai chữ.

 

Hắn : “Đoán xem đây là gì?”

 

Ta : “Cố Lân.”

 

Hắn lưng : “Đào Nhi thật thông minh, đây là tên của phu quân nàng.”

 

Hắn rút một tờ giấy khác, nhiều hơn, tên , tên phu quân.

 

Hắn chỉ phía : “Đây là tại, đây là gia.”

 

Ta nhẹ nhàng: “Bích Đào tại Lân gia.”

 

Phu quân dịu dàng : “Ừ, Bích Đào tại Lân gia.”

 

Phu quân ở nhà mười mấy ngày, ngày nào cũng sách chữ, còn dạy chữ, suốt ngày vẽ bùa.

 

Ta bên bàn gọi: “Phu quân.”

 

Hắn lật sách, mặt lạnh tanh, mũi phát âm thanh: “Ừ?”

 

Ta : “Ta thêu hoa.”

 

Hắn hung dữ : “Vẽ cũng vẽ xong bài tập hôm nay.”

 

Ta đành cúi đầu vẽ bùa, vẽ đến mức tay đau nhức.

 

Mẹ ơi, Bích Đào khổ quá, Bích Đào gặp .

 

Phu quân cuối cùng cũng ngoài, tháo dây xích của Đậu Hoàng ở sân và : “Đi nào, Đậu Hoàng, hôm nay theo cha ngoài.”

 

Đậu Hoàng vui mừng chạy vòng quanh tại chỗ, cái đuôi to ngừng vẫy.

 

Ta hỏi: “Chàng thế?”

 

Hắn : “Phu quân thăm bạn.”

 

Ta : “Chàng thăm bạn thì thăm bạn, mang theo chó?”

 

Hắn dắt Đậu Hoàng, tủi trong sân: “Lý Bích Đào, phu quân là một lang quân trai như ngoài một , nàng lo lắng ?”

 

Ta trợn mắt lên trời, ban ngày ban mặt, gì đáng lo, chẳng lẽ còn cướp một nam nhân to lớn như .

 

vẻ mặt của , : “Vậy thì cẩn thận.”

 

Hắn vẫn , nguyên tại chỗ, mặt buồn thiu, dắt theo con chó.

 

Ta với Đậu Hoàng: “Đậu Hoàng, bảo vệ cha ngươi cho , đừng để cướp mất.”

 

Đậu Hoàng sủa đáp , mới tươi: “Phu quân ở ngay tại Vọng Giang đình, khi trời tối chắc chắn sẽ về, nếu nàng nhớ thì đến tìm .”

 

Ta còn bận rộn xong, nào thời gian nhớ . Ta : “Được.” Hắn mới dắt Đậu Hoàng ngoài.

 

Ta ngờ rằng thực sự cướp , còn ngang nhiên đến tận cửa để cướp.

 

Ta tiễn hai cha con họ , dọn dẹp trong ngoài nhà, tìm kéo để cắt áo mùa đông.

 

Đang căng vải thì tiếng đập cửa.

 

Ta hỏi: “Ai đấy?”

 

Ngoài cửa một giọng hống hách hỏi: “Cố tướng công nhà ?”

 

Ta mở cửa, thấy một nha , ngẩng cao cằm, : “Tướng công nhà thăm bạn, hiện nhà.”

 

Cô nha đó trừng mắt , tránh , để lộ tiểu thư Tri phủ yếu đuối ở phía .

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8