Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Biết Quân Như Cũ – Tiêu Lạt Thố Đầu
Chương 2: Phần 2

Cập nhật lúc: 2026-03-11 16:42:04 | Lượt xem: 4

4

 

Tình tay tư là không thể nào có.

 

Nếu Bùi Tri Lăng và Thôi tiểu thư thật lòng yêu nhau, thì cũng tốt hơn là ở bên ta rồi chịu kết cục thảm khốc.

 

Dẫu ta có không nỡ, cũng không thể để hắn đi vào vết xe đổ.

 

Kiếp trước khi hắn bị hãm hại, chịu đủ cực hình, thân thể đầy những vết roi, da thịt nát bấy, n.g.ự.c bị lửa nung bỏng rát.

 

Bọn chúng muốn hắn phải khai nhận, nên dùng đủ mọi hình phạt ác độc lên thân thể hắn.

 

Nhà ngục canh gác nghiêm ngặt, dù ta đã bỏ ra số bạc lớn để tìm đường, cuối cùng cũng chỉ gặp được hắn trong chốc lát ngắn ngủi.

 

Khi ta thấy hắn, hắn ngồi thẳng lưng trong ngục, người bị hành hạ đến không còn hình dáng, thân thể đầy thương tích, y phục rách nát nhuốm máu.

 

Nhìn những vết thương rợn người ấy, ta run rẩy toàn thân, vừa nức nở rơi lệ, vừa lẩy bẩy lục tìm trong tay nải thuốc trị thương, muốn bôi cho hắn, nhưng lại sợ làm đau hắn, bối rối đứng chôn chân tại chỗ, tiếng khóc ngày càng lớn.

 

Hắn nhẹ nhàng ôm ta vào lòng, tay yếu ớt vuốt lưng ta, không ngừng an ủi ta rằng hắn không đau, còn đùa giỡn trêu chọc ta.

 

“Tiểu thê của ta mắt khóc đỏ cả lên rồi, trông như con thỏ, thật xấu xí.”

 

Giọng hắn yếu ớt, gương mặt tái nhợt nở một nụ cười ấm áp, đưa tay lau nước mắt cho ta, ánh mắt quyến luyến không rời, đắm đuối nhìn ta.

 

Ánh mắt ấy đau thương mà dịu dàng, khiến trái tim ta như bị siết chặt, cảm giác như hắn đang từ biệt ta, mắt ta cay xè rồi khóc càng dữ, giậm chân nói: “Đến lúc nào rồi mà chàng còn lấy ta ra làm trò.”

 

Hắn cười khẽ, trêu đùa: “Ừm, con thỏ nóng giận cũng thích giậm chân, giờ trông càng giống hơn rồi.”

 

Sau một hồi vòng vo an ủi của hắn, ta ngừng khóc, run run tay bôi thuốc cho hắn, nói khẽ: “Dù thế nào ta cũng sẽ cố hết sức cứu chàng ra. Cho dù có phải đổ m.á.u trước mặt hoàng thượng, hay là đột nhập vào…”

 

Chữ “ngục” chưa kịp thốt ra, hắn đã ngắt lời: “Có nương tử bôi thuốc cho ta, giờ có chếc cũng không tiếc.”

 

Ta vội quở trách hắn nói bậy.

 

Nào ngờ lời ấy lại thành sự thật, lần gặp ấy thực sự trở thành lần chia ly mãi mãi.

 

Chúng ta chưa nói được mấy lời, cai ngục đã giục ta mau rời khỏi.

 

Ta để lại một tay nải, bên trong là y phục sạch sẽ, bánh hoa đào mà hắn thích nhất, và một ít ngân phiếu.

 

Hắn đưa cho ta hai bức huyết thư đã viết sẵn, dặn dò ta nhất định phải về đến nhà mới được mở ra.

 

Vừa ra khỏi ngục, ta đã nóng lòng mở ra, và khi đọc mới biết, bên dưới bức gia thư còn có một bức hưu thư.

 

Chắc hẳn hắn biết, nếu ta nhìn thấy hưu thư, nhất định sẽ xé ngay trước mặt hắn, nên mới dặn dò ta hết lần này đến lần khác rằng phải về nhà rồi mới được mở.

 

Hắn vốn giỏi thư pháp, nét bút không thua gì Nhan Lục, nhưng nét chữ trong hai bức huyết thư này lại có phần nguệch ngoạc và yếu ớt.

 

E rằng tay hắn đã phải chịu hình phạt khắc nghiệt, thế mà trước mặt ta, hắn không để lộ chút đau đớn nào.

 

Cuối hưu thư, hắn viết: “Nguyện thê tử sau khi chia xa, búi tóc cài trâm, điểm vẽ nét mi, phô bày vẻ đẹp thanh tú, chọn kẻ làm quan cao sang làm trượng phu, bên mái hiên chập chờn bóng nguyệt, hòa tấu khúc nhạc uyên ương hòa hợp.”

 

Nhưng ngoài hắn ra, ta chẳng muốn gả cho ai khác.

 

5

 

Thực ra, ta vốn không biết chữ.

 

Cha ta là một thợ rèn, nghe nói tổ tiên ta từng chế tạo binh khí cho quan phủ, thuộc quan tịch. Chỉ vì phạm lỗi mà bị giam vào ngục, sau nhờ hoàng đế mới lên ngôi ân xá thiên hạ mà thoát chếc, rồi dời đến Thục Châu định cư, mở một tiệm rèn làm nghề cũ.

 

Mẹ ta từng là danh kỹ nổi tiếng ở Thục Châu, không chỉ có sắc đẹp mà còn nổi danh tài hoa, nhưng bà mất sớm, chưa kịp dạy ta biết chữ.

 

Thuở nhỏ, ta bướng bỉnh, chẳng thích học hành, chỉ thích múa đao luyện võ.

 

Cha cũng nuông chiều, cho phép ta học võ với sư phụ ở tiêu cục.

 

Cho đến năm mười tám tuổi, ta gặp Bùi Tri Lăng.

 

Thuở đầu mới cưới, hắn cũng từng dạy ta biết chữ, nhưng vừa nhìn thấy chữ là ta đau đầu, chẳng muốn học, thậm chí giở tính bướng bỉnh, chỉ nghĩ rằng có hắn, một Thám Hoa bên cạnh thì ta việc gì phải học.

 

Hắn không như cha, cầm thước làm ra vẻ muốn đánh vào lòng bàn tay ta, nhưng mỗi lần đều nặng nề giơ lên rồi lại nhẹ nhàng đặt xuống.

 

Ta quấn lấy hắn, gọi “phu quân” bên trái: “lang quân” bên phải, khiến hắn nghe mà đỏ cả tai.

 

Lâu dần, hắn cũng chịu thua, chỉ còn biết thở dài mà bỏ cuộc.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8