Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Bồ Đề Tuyết
Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-03-11 02:47:23 | Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Công chúa Đại Mạc, váy đỏ tóc đen, như một đóa hoa hồng sa mạc nở rộ, xinh đến cực điểm.

Ôn Cảnh Tu bên cạnh nàng , bạch y trắng tinh, thanh lãnh như trăng, như tiên giáng trần.

Hai cạnh , vô cùng hài hòa, đến mức chói mắt.

Ta cúi đầu xuống, quỳ, chỉ là sắc mặt tái nhợt, bình tĩnh hành lễ với bọn họ.

“Nàng là ai?”

Ánh mắt Ôn Cảnh Tu lạnh lẽo, lạnh hơn cả tuyết rơi đầy trời ngày thành .

Hắn đột nhiên hỏi : “Sao sắc mặt tái nhợt như ?”

Ta nuốt xuống vị tanh ngọt trong cổ họng, biểu hiện điều gì khác thường mặt .

Hắn chán ghét , chừng sẽ cho rằng cố ý giả vờ yếu ớt mặt trong lòng.

Một câu hỏi, khiến mỹ nhân Đại Mạc nhíu mày, nàng rút roi bên hông , thẳng tay quất về phía .

Ta võ công, trong cơ thể độc tố hết.

Roi nhanh mà tàn nhẫn, nhắm mắt , định cứng rắn chịu đựng.

Lại thấy Ôn Cảnh Tu hiếm khi trách mắng, là trách mắng, nhưng vẫn ẩn chứa sự nuông chiều.

“A Na Nhu, đừng nghịch ngợm, nàng võ công.”

Ngẩng đầu lên, bàn tay đeo phật châu của Ôn Cảnh Tu, nắm lấy roi dài của nàng .

Tiểu công chúa bĩu môi, bất mãn : “Nữ nhân Trung Nguyên các ngươi yếu đuối vô dụng như !”

Ta nhẹ giọng : “Là vô dụng.”

Trong nữ nhân Trung Nguyên cũng nữ trung hào kiệt.

Tiểu công chúa , phát tiếng như chuông bạc: “Nàng còn vô dụng? Ta nàng bản lĩnh, khiến Phật tử phá giới, cưới nàng vợ.”

“Nàng tên là Thẩm Sơ Nghi đúng ? Bản công chúa tỷ thí với nàng!”

“Nếu như thắng, nàng rời khỏi Phật tử, dọn khỏi Quốc Sư phủ; nếu như thua, từ nay về sẽ bước chân hoàng thành Trung Nguyên!”

Cần so ?

Ngay từ đầu, thua triệt để .

Ta đột nhiên ngẩng mặt lên, chằm chằm đôi mắt sáng long lanh quyến rũ của nàng , mỉm : “Không cần so, bộ Quốc Sư phủ, ngươi gì cứ lấy, bao gồm cả .”

Ánh mắt dừng mặt Ôn Cảnh Tu một lúc.

Dường như ngờ dứt khoát như , một chút lưu luyến.

Bàn tay đang nắm phật châu siết chặt, gương mặt tĩnh lặng như hồ nước nổi lên gợn sóng.

Hắn thất thần, cúi đầu, đôi mắt đỏ hoe với : “Thẩm Sơ Nghi, nàng là thê tử của , những lời như mặt công chúa!”

Đêm tối mịt mù.

Trên Tháp Phật cao vút trắng tinh thắp sáng mười tám ngọn đèn hoa sen.

Lần đầu tiên bước Tháp Phật, nơi coi là cấm địa, chỉ là vì đưa——tờ hưu thư.

Tờ hưu thư tự tay đưa đến mặt Ôn Cảnh Tu.

Hắn mở mắt từ trong trạng thái thiền định.

Ta hít sâu một : “Một năm qua, tạm trú ở Quốc Sư phủ, phiền Phật gia nhiều , sẽ nữa…”

Ôn Cảnh Tu nắm lấy tờ hưu thư, đầu ngón tay dùng sức.

Phật châu ma sát sột soạt tờ hưu thư.

Hắn nhíu mày, giọng thanh lãnh khàn khàn: “A Na Nhu cũng am hiểu Phật pháp, tâm đầu ý hợp với , chỉ là hồng nhan tri kỷ thôi. Ta và nàng giống như lời đồn bên ngoài!”

“Sơ Nghi…” gọi tên một cách mật như .

Hắn lộ vẻ quen, cũng cảm thấy kỳ quái.

“Đừng chuyện hưu thư với nữa, sẽ đồng ý. Ta là tử Phật môn, coi trọng thủy chung như nhất, đạo lý bỏ vợ.”

“A Na Nhu sẽ trở về Đại Mạc, sẽ ảnh hưởng đến vị trí của nàng.”

Ta đột nhiên : “Sau khi nàng trở về thì ? Ngươi tiếp tục cửa Phật, để giữ trong sạch cho ngươi cả đời, mang danh nghĩa hão huyền?”

“Quốc Sư đại nhân, .”

“Lúc ngươi cưới , bây giờ cũng cần ngươi nữa.”

Sau khi rời , Ôn Cảnh Tu đốt tờ hưu thư, ngửi thấy mùi giấy cháy.

Một tờ hưu thư, chỉ mấy chữ ngắn ngủi.

Chia tay vui vẻ, còn liên quan gì đến nữa.

Hắn thể đốt, cũng thể .

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8