Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cẩm Nương Về Muộn
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-12 08:02:08 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói đến đây, Cầm Nương ngẩng đầu, cố nén nước mắt chảy ngược trong.

Sau đó, nàng với vẻ mặt kiên quyết đưa tay , chậm rãi cởi áo, để lộ một mảng da thịt trắng như tuyết:

“Phượng Nhi bây giờ kim chi ngọc diệp, khó tránh khỏi kiêu ngạo, nhưng những công tử ca thể dễ dàng đắc tội? Người thu nhận con, nếu ân khách nào mà Phượng Nhi thật sự miễn cưỡng tiếp, con nguyện hầu hạ nàng .”

Cầm Nương là kỹ nữ chuộc .

bây giờ nàng quỳ gối mặt mẹ nuôi rao bán thể.

Trần ma ma đương nhiên là đồng ý, bởi vì hoa khôi Đỗ Phượng Ngô trong nhà, cũng chính là “Phượng Nhi” trong miệng bọn họ, là một kiêu ngạo.

Người học thức tiếp, tướng mạo tiếp, ăn thô tục tiếp, thứ đều nhưng mắt nàng cũng tiếp.

Vì chuyện , Trần ma ma đắc tội với ít công tử con nhà quyền quý.

Mà Cầm Nương dung mạo tuyệt sắc, lúc cũng từng “ngũ lăng thiếu niên tranh vấn đầu”, giữ nàng , cho dù thêm một đứa con ghẻ như , Trần ma ma cũng là lời to.

Đêm đó Phượng Nhi nhà, Ngô đại nhân đón hát.

Mà ba ngày khi Phượng Nhi trở về thấy và Cầm Nương, chúng sớm an .

Ta dám khẳng định, Cầm Nương là một dối giỏi.

Bởi vì nàng dỗ dành : “Đến đây coi như là về đến nhà ! Có ở đây, con cứ yên tâm mà ở.”

đó nàng nịnh nọt Phượng Nhi.

Phượng Nhi lạnh, nàng liền dùng tay ủ ấm chân cho nàng ; Phượng Nhi say rượu, nàng tự lau chùi cho nàng ; Phượng Nhi thèm ăn, nàng cả đêm ngủ, vất vả bánh ngọt cho nàng .

Cho dù là như , Phượng Nhi cũng coi thường nàng.

Nàng nghiêng dựa giường, lạnh với Cầm Nương: “Ồ, cái vẻ kiêu ngạo ngày xưa của ngươi ?”

Cầm Nương khom lưng dùng xiên bạc xiên nho đưa đến bên môi nàng : “Ngươi vốn là tiểu thư con nhà quan, thể so đo với xuất hèn kém?”

Phượng Nhi khẽ mở đôi môi đỏ mọng, ngậm quả nho miệng: “Ta cũng dung ngươi.”

Cầm Nương đưa tay nhận lấy vỏ nho nàng nhả ăn, ăn : “Ngươi tài nghệ song tuyệt, xứng đáng là hoa khôi, tất nhiên là đại nhân đại lượng.”

Phượng Nhi khẽ nhíu mày, về phía đang ngoan ngoãn ghế đẩu nhỏ bên cạnh: “ tiểu nha đầu bên cạnh ngươi…”

Sắc mặt Cầm Nương cứng đờ, tay ngọc dừng , giọng đột nhiên mang theo mấy phần oán hận:

“Phượng Nhi, ngươi cũng , nhưng đối với nó, thì gì cả.”

Phượng Nhi đang đắm chìm trong sự nịnh nọt cũng sững sờ, nàng lúc , lúc Cầm Nương.

Một lúc , nàng đỏ mặt , cong môi Cầm Nương : “Nhìn ngươi kìa, còn gì mà.”

Nửa tháng , Lý Cầm Nương tiếp khách trở .

Lưu Thiên hộ huyện Nguyệt Lăng, trong nhà chỉ giàu , mà còn chức quan nhàn rỗi, nhưng đây mấy bái kiến hoa khôi, Phượng Nhi đều giở chứng gặp.

Chỉ vì Lưu Thiên hộ là kẻ thói quen hành hạ khác giường, những trò của , ngay cả thê trong nhà cũng đều tránh xa.

Chính Cầm Nương từng tự với Trần ma ma rằng: “Nếu ân khách nào mà Phượng Nhi thật sự miễn cưỡng tiếp, con nguyện hầu hạ nàng .”

Lần , Trần ma ma nàng thực hiện lời hứa.

Để thể chỗ dung , Cầm Nương thể trang điểm lộng lẫy lên “đoạn đầu đài”.

Ba chữ “đoạn đầu đài” là nàng tự khi đang thoa son phấn với vẻ mặt ủ rũ.

Tuy còn nhỏ, nhưng biểu cảm của nàng cũng đó là chuyện gì.

rưng rưng nước mắt ôm lấy đầu gối nàng, nũng nịu : “Cầm Nương, đừng mà.”

Cầm Nương nâng mặt lên, hôn thật mạnh khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào của .

Nàng , nụ phóng đại đến cực điểm, quả thực còn khó coi hơn cả .

“Haha, ăn tiệc! Con ngoan ngoãn ở trong phòng chờ, nếu sợ thì đến phòng Phượng di, lát nữa sẽ .”

Cầm Nương sân , một buồn chán, bèn tìm Phượng Nhi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8