Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cẩm Nương Về Muộn
Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-03-12 08:02:13 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bước tháng chạp, ngày Phượng Nhi ở nhà ngày càng ít.

 

Hôm nay Ngô đại nhân mời xem kịch, ngày mai Triệu chưởng quầy mời uống rượu, về đến nhà nàng cũng say mèm ngủ li bì, thỉnh thoảng nửa đêm còn nôn ọe hai .

 

Tuy nhiên ngày mùng chín tháng chạp là sinh nhật , nàng phá lệ ngoài.

 

Không những ngoài, nàng còn tặng một chiếc váy lụa sa màu vàng nhạt do chính tay nàng may.

 

Vì sợ Trần ma ma trách mắng, Cầm Nương đóng cửa phòng tổ chức sinh nhật cho .

 

Nàng cho một bát mì trường thọ, trong bát mì một quả trứng gà vàng ươm.

 

Nhìn thấy chiếc váy lụa, Cầm Nương giả vờ giận dỗi : “Hoa khôi nức tiếng gần xa keo kiệt, quà tặng cũng thật là sơ sài.”

 

Phượng Nhi nhướng mày: “Đồ ngốc, đây là do tự tay , tiểu thư thích là , đến lượt ngươi lên tiếng ?”

 

Chiếc váy , tất nhiên là thích, vì ngọt ngào : “Cảm ơn dì Phượng di!”

 

Tối hôm đó, Phượng Nhi uống hết một bình rượu lớn, Cầm Nương khuyên thế nào cũng .

 

Sau đó nàng cũng mặc kệ, để Phượng Nhi quậy phá cả đêm.

 

Trăng non treo cao, đêm đông lạnh giá, Phượng Nhi vốn thanh cao như hoa lan say mèm như bùn, nhoài Cầm Nương ngừng ngâm thơ.

 

“Sợi chỉ tay hiền, thành áo đứa con phiêu bạt, may vá tỉ mỉ lúc con , sợ ngày về con mặc áo tả tơi…”

 

Cầm Nương hiểu, lẩm bẩm: “ , rùa, chờ c h ế t, nhất định sẽ biến thành con rùa lớn cõng bia mộ cho ngươi.”

 

“Ọe…”

 

Phượng Nhi lời nàng cho buồn nôn, nôn đầy váy Cầm Nương, khiến Cầm Nương suýt nữa giơ tay đánh nàng .

 

khi nha y phục cho Phượng Nhi dìu nàng nghỉ ngơi, Cầm Nương trăng non trời, nhịn đỏ hoe mắt.

 

Nàng sờ đầu , buồn bã :

 

“Mùng chín tháng chạp, tám năm , chính là ngày gia đình Phượng di gặp nạn.”

 

Phượng Nhi vốn cũng là tiểu thư khuê các, mẫu xuất danh giá, phụ quan ngũ phẩm trong triều.

 

trong một tranh đấu phe phái, cả nhà nàng liên lụy, cha c h ế t đường đày, mẹ gieo xuống sông tự vẫn, còn nàng thì bơ vơ, kẻ buôn bán bán , cuối cùng đến bên cạnh Trần ma ma.

 

Năm đó, Phượng Nhi mới chỉ mười hai tuổi.

 

Lúc bấy giờ, trong kỹ viện của Trần ma ma tuy nuôi dưỡng vài cô nương, nhưng xuất sắc nhất chính là Phượng Nhi và Cầm Nương.

 

Hai vốn xem thường , khó tránh khỏi cãi vã, nhưng cãi vã đến cuối cùng, ai cũng thoát khỏi nanh vuốt của phận.

 

Phượng Nhi một lòng bán nghệ bán , nhưng đến năm mười lăm tuổi vẫn Trần ma ma gài bẫy.

 

Còn Cầm Nương may mắn phú thương để mắt tới, nhưng chính thất đẩy xuống sông.

 

Nếu cha cứu mạng, nàng sớm rùa trong sông ăn thịt, còn cơ hội biến thành rùa cõng bia mộ nữa.

 

Nói thì, bọn họ đều là những đáng thương, bất do kỷ.

 

Mà hiện giờ, trong hàng ngũ những kẻ đáng thương , thêm một nhỏ bé.

 

Cha xuất là con nhà quan chức nhỏ, gia tộc sa sút.

 

Còn mẹ  thì cả nhà đều cuốn vòng xoáy tranh đấu, bản còn lo xong, càng cách nào để ý đến .

 

Cho nên, vẫn luôn sống nương tựa Phượng Nhi và Cầm Nương.

 

Cầm Nương cho phép khỏi sân , mà những trong sân đều đối xử với , ngoại trừ Trần ma ma.

 

Trần ma ma là một kẻ tham lam, ti tiện, bà thường nhân lúc Phượng Nhi nhà, lén lút lục lọi tráp hòm của Phượng Nhi.

 

Mấy vô tình bắt gặp, bà liền hung hăng túm lấy búi tóc nhỏ của cảnh cáo: “Dám linh tinh, bóp c h ế t ngươi.”

 

chỉ cần Phượng Nhi về nhà, liền cho nàng .

 

Hừ, Phượng di đối xử với như , mới sợ một mụ già tính.

 

Ngày tháng cứ thế trôi qua, chớp mắt đến tháng sáu năm Thừa Khánh thứ hai mươi ba.

 

Tháng sáu nóng bức, tâm trạng Cầm Nương cũng nóng như lửa đốt, bởi vì thời hạn tù của cha mẹ  sắp đến .

 

Ban đầu, triều đình chỉ kết án ba năm, theo như ngày tháng, thì cuối tháng sáu bọn họ sẽ tù.

 

Ba năm nay, Cầm Nương vẫn luôn đan dây tua rua, khâu vá thêu thùa, Phượng Nhi cũng lòng nâng đỡ nàng, mỗi khách đến đều bảo nàng thêm mấy đĩa bánh ngọt.

 

Khách vui vẻ, tiện tay thưởng chút trang sức, vải vóc, túi thơm gì đó, tích tiểu thành đại.

 

Đừng xem thường những khoản thu nhập nhỏ nhặt , Cầm Nương dựa đó, ba năm qua dành dụm hơn tám mươi lượng bạc.

 

Quả nhiên đời kỹ viện là nơi đốt tiền sai.

 

“Tám mươi lượng bạc , bốn mươi lượng thuê một căn nhà, hai mươi lượng mua sắm đồ đạc, mười lượng mua y phục giày tất, còn dư mười lượng đưa cho phu nhân, mua gì thì mua.”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8