Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ
Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-19 01:42:02 | Lượt xem: 4

Cách thành phố G rất xa, có một sơn thôn nhỏ, người trong thôn không tiếp xúc với bên ngoài, mỗi người đều thật thà chất phác, khuôn mặt luôn tươi cười xán lạn. Nhưng trong thôn có một ngôi nhà khá rách nát, là nơi ở của một cô bé mồ côi, cô bé không thích nói chuyện, chỉ có đôi mắt to đen nhìn thấy ai cũng tò mò chớp chớp, thấy có người khóc cô cũng khóc theo, thấy người khác cười cô cũng cười, hỏi cô bé muốn đi đâu, cô dùng tay chỉ chỉ nơi mình muốn đến rồi cười ha hả chạy đi.

Không có ai nghe được cô bé nói chuyện, nhưng mọi người trong thôn đều gọi cô là Uý Lam.

Cô bé mỗi lần nghe thấy “ Trầm Uý Lam “ chỉ nhẹ gật đầu. Cho dù khuôn mặt cha mẹ cô đã quên, nhưng không thể ngay cả tên họ mình cũng không biết. Một cô bé lẻ lo, sống dựa vào tiền trợ cấp của chính phủ và tiếp tế của người dân trong thôn, tuy không khá giả gì, nhưng chỉ cần không ra khỏi thôn, cô cũng không bị đói chết.

Năm Trầm Uý Lam bảy tuổi, lẽ ra cô bé phải vào trường tiểu học trong thôn như mấy đứa trẻ cùng tuổi, nhưng Uý Lam vẫn ở nhà, giáo viên tốt bụng thấy Uý Lam đáng thương, nên cũng kéo cô đến trường, an bài một chỗ ngồi trong lớp cho cô, Trầm Uý Lam mặc dù nghe không vào, nhưng lại rất thích thú với tiếng phổ thông lưu loát dễ nghe của giáo viên.

Người trong thôn chủ yếu nói tiếng địa phương, Trầm Uý Lam vốn không thích nói chuyện, vậy mà vừa mở miệng lại dùng tiếng phổ thông trả lời. Trong thôn này có mấy người nói được tiếng phổ thông lưu loát. Mấy đứa nhỏ đều hâm mộ Uý Lam vô cùng.

Khi Trầm Uý Lam sắp học xong tiểu học, mặc dù thành tích không tốt, nhưng không có giáo viên nào trách mắng cô, Uý Lam giống như người suy dinh dưỡng, thân hình gầy trơ xương, quan hệ với các bạn trong trường lại không tốt, người lương thiện thì cười với cô, người ác ý lại khinh thường đánh cô một trận. Lúc đầu cô có không đề phòng bị đánh suốt, sau đó biết chạy như điên để né tránh. Trầm Uý Lam không muốn đi học, đọc sách thật đáng sợ, rất nhiều người bắt nạt cô.

Khi Trầm Uý Lam mười hai tuổi, theo lý đã vào trung học, nhưng do không có tiền, cô bé đóng cửa, suốt ngày nhốt mình trong nhà, ngẫu nhiên cũng sẽ có vài người đến xem cô, hoặc tiếp tế đồ ăn cho cô.

Trong thôn cũng có người kết hôn sớm, nên khi Trầm Uý Lam mười lăm tuổi, bà mối bèn đến tìm cô.

Trầm Uý Lam nhìn bà mối Trương, gương mặt khó hiểu, cô chẳng biết kết hôn là cái gì, vì sao đến nói với cô, cái miệng nhỏ nhắn mím lại, cô đẩy bà mối Trương đi ra ngoài, nói “ Không lấy, không lấy “

Giọng cô bé này thật thanh thuý dễ nghe, bà mối Trương đành đen mặt quay về, nghĩ cũng phải, Trầm Uý Lam tuổi vẫn còn nhỏ. Trong thôn tiếp đón một người đàn ông lạ mặt, bộ dáng cao ngất, khuôn mặt anh tuấn, khiến rất nhiều cô gái chưa lấy chồng trong thôn bị mê hoặc.Trầm Uý Lam đứng ở gần đó, bèn lén đi theo phía sau, nghe các cô gái bàn tán.

“ Bộ đội đặc chủng đó! “

“ Giải ngũ! “

“ Có chuyện gì vậy?”

“ Nghe nói bên thôn khác có người bị thương “

“ Bị thương à? “

“ Ừ đúng vậy “

“ Chỗ nào? “

“ Không cởi áo, mình làm sao biết được!”

Trầm Uý Lam cười thầm, nhón chân nhìn lén người đàn ông phía trước. Trầm Uý Lam không biết anh lớn lên có đẹp mắt hay không, nhưng vừa nhìn thấy cô bỗng khóc, âm thanh còn vang vọng, trưởng thôn nhất thời giận tím mặt, trừng mắt nhìn Trầm Uý Lam.

Đây là công binh, không đồng ý đưa đón, tự mình về nhà, sớm nhận được chỉ đạo từ bên trên, để cho thôn tiếp đãi đàng hoàng, ai ngờ con nhóc Trầm Uý Lam lại khóc lóc om xòm. Thấy người đàn ông liếc mắt một cái, Uý Lam bị doạ sợ, xoay người chạy về nhà.

Người đàn ông cao lớn uy vũ nhìn theo bóng dáng nhỏ gầy của cô bé, một đoạn cổ trắng bóng đập vào mắt anh, sau đó cúi đầu nhìn cánh tay màu đồng của mình, thật không thể so bì…

Người đàn ông đi theo trưởng thôn vào trong, ở nhà thôn trưởng dùng xong cơm chiều. Trưởng thôn đang buồn bực, ở thôn này ngoại trừ nhà Uý Lam, mấy nhà khác thật không có phòng trống để cho vị này ở tạm. Suy nghĩ một lát ông cũng quyết định “ Đi nhà Uý Lam vậy “ đúng là có nghèo một chút, nhưng tốt xấu gì vẫn có chỗ ngủ nha!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8