Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cẩm Thuỷ Thang Thang
Chương 3: .

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:07:34 | Lượt xem: 3

Đội ngũ rước dâu kéo dài mười dặm, khí thế ngút trời, khắp nơi đều toát lên vẻ giàu có của Cố gia.

Sau khi Sầm gia bị tịch biên, Cố Chấn Thanh nuốt trọn tất cả sản nghiệp của cha ta, biến thành người giàu nhất Giang Nam, lại thêm dựa vào quyền thế, gia sản đồ sộ, không ai dám chọc giận.

Giang bá phụ vất vả gầy dựng suốt mười năm, mới có thể kinh doanh đến Giang Nam, kết giao với Cố Chấn Thanh.

Ông ấy biết Cố Chấn Thanh mê tín mệnh lý, con trai lại là người đọ c sách, liền giả mạo bát tự của ta và tỷ tỷ thành mệnh vượng phu, giúp chồng đỗ đạt.

Cố Chấn Thanh quả nhiên rất nhanh đã đích thân tới cửa cầu hôn cho con trai.

Ban đầu chỉ cần một trong hai người ta và Sầm Tâm Nguyệt gả qua là được, vì công bằng nên Giang bá phụ cho chúng ta rút thăm.

Người rút được là Sầm Tâm Nguyệt. Tỷ ấy lại hết sức thuyết phục ta cùng gả qua đó.

“Chúng ta là tỷ muội, phải cùng tiến cùng lui. Hôm nay nếu như Cố gia cầu hôn muội muội, ta cũng nhất định sẽ đi theo, ta tuyệt đối sẽ không để muội muội một mình mạo hiểm.”

Nghe Sầm Tâm Nguyệt nói như vậy, trong lòng ta cảm động còn không kịp, sao có thể do dự, đương nhiên là đồng ý.

Bây giờ nghĩ lại, Sầm Tâm Nguyệt sao có thể muốn cùng ta đồng cam cộng khổ.

Chẳng qua là không muốn nhìn thấy bản thân mình rơi vào nguy hiểm,

còn ta lại ở Giang gia có người che chở.

Huống chi gả vào Cố gia, rõ ràng là lấy thân làm mồi nhử,

sau này cho dù báo thù thành công,

cũng mất đi trong trắng, không tìm được nhà chồng tốt nào nữa.

Đương nhiên là muốn kéo ta cùng xuống nước.

“Tỷ tỷ, tỷ nói xem nếu như Cố thiếu gia thật sự là người như hoa như ngọc,

tài mạo song toàn như lời đồn,

tỷ có hối hận khi để muội cùng gả qua đó không?”

Kiệu hoa đi được nửa đường thì dừng lại nghỉ ngơi,

ta giả vờ như lơ đãng hỏi Sầm Tâm Nguyệt một câu.

Tỷ ấy như quả pháo bị châm lửa, lập tức nổ tung.

“Đủ rồi, Sầm Tâm Ninh, hôm nay muội hết lần này tới lần khác nghi ngờ ta,

thử ta, rốt cuộc là muốn làm gì?”

“Muội cho rằng ta gả qua đó là vì muốn làm thiếu phu nhân,

cùng con trai của kẻ thù ân ân ái ái sao?”

“Ta là lấy thân cho sói dữ ăn!

Đừng nói Cố thiếu gia gì đó là người như hoa như ngọc, cho dù là tiên trên trời,

ta cũng sẽ không thèm liếc mắt một cái!”

Lời này thật sự là hùng hồn, ý chí kiên định.

Nếu như không trải qua kiếp trước, ta thiếu chút nữa đã tin rồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8