Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cẩm Thuỷ Thang Thang
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:07:37 | Lượt xem: 2

“Tân phụ gả vào cửa ngày đầu tiên, phải đến thỉnh an kính trà cha mẹ chồng, thiếp đợi tỷ tỷ cùng đi.”

“Ta quên mất, sao nàng không sai người vào thông báo một tiếng?”

“Đêm qua là động phòng hoa chúc, tỷ tỷ chắc là ngủ không ngon, ta nghĩ cha mẹ chồng hẳn là cũng thông cảm, liền không giục.”

Cố Tử Uyên mỉm cười: “Ta không nói cha mẹ, ta là nói nàng, chờ lâu như vậy không mệt sao?”

Nói xong, liền sai nha hoàn đi gọi Sầm Tâm Nguyệt, còn mình thì đi thư phòng.

Đợi hắn đi xa, ta mới nhận lấy chén thuốc từ trong tay Trúc Ảnh, đi thẳng vào phòng.

Sầm Tâm Nguyệt đang soi gương chải đầu, nụ cười trên mặt che giấu không nổi, xuân phong đắc ý.

Hầu hạ bên cạnh Tỷ ấy lại không phải là Lan Hương đi theo từ Giang gia, mà là Xuân Đào do Cố phu nhân phái đến.

Không biết Xuân Đào nói gì đó, Sầm Tâm Nguyệt đột nhiên đỏ bừng mặt, làm bộ muốn đánh nàng ta.

Thấy ta đột nhiên đi vào, Sầm Tâm Nguyệt giật nảy mình, vội vàng nghiêm mặt, bảo Xuân Đào ra ngoài trước, sau đó mới đứng dậy nghênh đón ta.

Câu đầu tiên chính là than khổ: “Tâm Ninh, thì ra cùng ăn cùng ngủ với kẻ thù lại là cảm giác này, đêm qua ta một đêm không ngủ, trong đầu đều là cha mẹ.”

Ta thản nhiên nhìn Tỷ ấy: “Tỷ tỷ thật là vất vả rồi.”

Sầm Tâm Nguyệt lấy khăn tay lau nước mắt: “Ta vất vả một chút cũng không sao, chỉ là không ngờ cảm giác này lại khó chịu như vậy, sớm biết như vậy, ta thật sự không nên để muội gả qua đây.”

“Nếu muội hối hận, nhân lúc còn chưa động phòng, có lẽ ta có thể cầu xin phu quân thả muội đi.”

“Dù sao ban đầu hắn cũng không muốn nạp thiếp.”

Kiếp trước nghe được lời này, ta còn tưởng rằng Sầm Tâm Nguyệt thật sự rất thống khổ, trong lòng vô cùng khó chịu.

Nghĩ đến trong trắng của tỷ tỷ đã không còn, ta sao có thể khoanh tay đứng nhìn, sao có thể để tỷ tỷ một mình gánh vác tất cả những điều này?

Vì vậy bèn chủ động tiếp cận Cố Tử Uyên, không bao lâu sau, Cố Tử Uyên liền thuận lý thành chương ngủ lại trong phòng ta.

Sầm Tâm Nguyệt sau đó biết được, hung hăng tát ta một cái, mắn g ta không biết liêm sỉ, lại dám leo lên giường Cố Tử Uyên.

Ta lại tưởng rằng Tỷ ấy đau lòng cho ta không còn trong trắng, sau này càng thêm nghe lời Tỷ ấy.

Ta sớm nên nhìn ra, từ đầu đến cuối, Tỷ ấy đều chỉ sợ ta cướ p. đi Cố Tử Uyên mà thôi.

“Tỷ tỷ yên tâm, muội vĩnh viễn không hối hận, kiên quyết không đi.”

Ta đến gần Sầm Tâm Nguyệt, nói từng chữ một, sắc mặt Tỷ ấy trong nháy mắt trở nên u ám, nhưng vẫn không chịu ch ết tâm, bày ra dáng vẻ tỷ tỷ dạy dỗ:

“Ta cũng là vì muốn tốt cho muội, muội còn nhỏ, cũng không giúp được ta việc gì, ở lại đây, ngoại trừ lãng phí thân thể, còn có tác dụng gì?”

Ta đương nhiên có tác dụng.

Hơn nữa còn là tác dụng rất lớn.

Ta thản nhiên đẩy chén canh tránh th ai kia đến trước mặt Sầm Tâm Nguyệt.

“Tỷ tỷ là tự mình uống chén thuốc này, hay là muội muội ta giúp tỷ đổ vào?”

6.

Sắc mặt Sầm Tâm Nguyệt thay đổi trong nháy mắt, trừng mắt nhìn ta: “Muội có ý gì?”

Ta thản nhiên giải thích: “Sợ tỷ tỷ cảm thấy đắng, không muốn uống, muốn giúp tỷ một tay.”

Sầm Tâm Nguyệt sao có thể tin lời biện minh của ta, khẳng định ta không tin tưởng Tỷ ấy, lập tức khóc lóc om sòm, kêu gào oan ức.

“Đêm qua là đêm đau khổ nhất trong cuộc đời ta, trời biết ta đã trải qua những dày vò gì.”

“Ta còn tưởng rằng nhìn thấy người thân duy nhất, sẽ nhận được chút an ủi, kết quả muội lại hoài nghi ta như vậy?”

“Uổng công ta còn hết lòng muốn cứu muội ra khỏi địa ngục trần gian này, ta thật sự là lấy lòng tốt ra cho chó cắn rồi.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8