Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cạn phước lắm mới gặp được nhau
Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-03-08 01:51:51 | Lượt xem: 2

Hứa Du vội vàng chạy đến hai bước, giọng cũng cao hơn:

“Anh đồng ý ly hôn, Mạn Mạn em đang đùa gì chứ?”

về phía cô gái đang cửa, nhún nhún vai:

“Cô xem đó, rõ ràng là đang giúp cô nhưng đồng ý cũng còn cách nào khác.”

Lưu Anh Tử đầu , đưa tay lau nước mắt mặt, mở cửa rời .

lạnh lùng lên tiếng:

“Chờ .”

“Cô thể rời nhưng để sợi dây chuyền cổ đây.”

Đến lúc mới chịu xoay , hai mắt ngập nước:

“Đây là Hứa tổng tặng …”

Hứa Du đang há miệng gì đó. Cảm giác đươc ánh mắt chán ghét của đang liền đem những lời sắp nuốt xuống, ảm đạm đó.

“Cũng chính là bởi vì tặng cho cô nên mới bảo cô để . Tiền mà dùng cô đều là tài sản chung của hai chúng , còn cho phép cô cũng đừng mơ mang . Chắc hẳn thời gian cũng tốn ít tiền cho cô nhỉ, cũng lười so đo, cô chỉ cần để sợi dây chuyền đó thôi, nếu thứ mà cô nhận chính là thư mời hầu tòa, cùng với chuyện trong trường cô cũng sẽ một ít đó.”

nhấp tiếp một ngụm cà phê, lúc chuyện chỉ lười biếng liếc một cái.

Lưu Anh Tử giương đôi mắt đáng thương về phía Hứa Du cầu cứu.

16.

Hứa Du rốt cuộc cũng nhịn nữa, nhíu mày :

“Mạn Mạn, em cũng hơn 30 tuổi so đo với một cô gái 20 tuổi gì chứ. Cùng lắm chỉ là một sợi dây chuyền, tiêu tiền của , mua một sợi dây chuyền tặng cho khác cũng ?”

Khuôn mặt nhỏ của Lưu Anh Tử tái nhợt, thì thào :

“Hứa tổng, sợi dây chuyền đối với vô cùng quan trọng, nếu chị dâu tiền thì sẽ cố gắng kiếm đủ tiền để trả cho chị , đừng vì chuyện mà cãi với chị …”

bọn họ kẻ sướng họa, vuốt ve bụng . Đứa nhỏ đến thật đúng lúc.

gửi gắm quá nhiều hy vọng lên một tên đàng ông chỉ treo mấy lời dễ bên môi. Quá xứng đáng.

thừa Lưu Anh Tử đây là đang nhắm lòng tự trọng của Hứa Du mà như thế, thể dùng một cách khác thông minh hơn để giữ Hứa Du bên cạnh , cho chán ghét Lưu Anh Tử. mà với một đàn ông phản bội tội gì như ?

lấy đơn ly hôn sớm chuẩn xong trong bì, ném cho Hứa Du:

cùng cô tính toán, nên đến đây tính giúp một chút .”

Hứa Du cầm lấy tờ đơn ly hôn, sắc mặt ngày càng nặng nề. Ánh mắt dừng chỗ chữ ký của một lát, đột nhiên vứt tập giấy xuống đất, trùng hợp rơi đúng bên chân của Lưu Anh Tử:

“Vương Mạn, cô nghiêm túc ? Cô đang phát điên cái gì thế?”

Lưu Anh Tử dọa cho cả đều run lên. Cô nhanh chóng nhặt đơn ly hôn lên, lướt qua, đó kinh ngạc ngừng :

“Muốn để Hứa Du tay trắng? Dựa gì chứ? Cô điên ?”

“Hứa Du, lúc chúng kết hôn chính đưa lời hứa như . Nếu ai lòng thì sẽ với hai bàn tay trắng, vẫn quên chứ?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8