Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cậu Chủ Sẽ Cười Sau 30 Ngày
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-16 21:43:30 | Lượt xem: 2

Ngày 14

Tôi là quản gia.

Cậu chủ của tôi đã không cười suốt mười năm nay.

Nói đến đây, tôi lại lặp lại hai câu này, giống như một chiếc máy phát lại, lặp đi lặp lại, lặp đi lặp lại một số việc…

“Nhưng anh lặp lại nhiều lần như vậy, tôi cũng không thấy anh để tâm.”

Cậu chủ dựa người vào khung cửa, bĩu môi: “Nhìn cách chúng ta ở chung, người ngoài còn tưởng tôi là quản gia, anh mới là cậu chủ đấy.”

Ví dụ như lặp lại việc bị cậu ấy chọc tức.

Dùng d.a.o xếp hành lá đã cắt nhỏ sang một bên thớt, tôi cúi đầu kiên nhẫn nói: “Tôi là cậu chủ – nhưng cậu lại chẳng giống quản gia chút nào.”

Chen vào căn bếp chật hẹp của căn hộ cho thuê, cậu chủ nghiêng đầu hỏi, có chút mong đợi: “Vậy tôi giống cái gì?”

Cắt phăng củ cà rốt trên tay, tôi ngẩng đầu nhìn cậu ấy, cười nhạt: “Giống kẻ ăn bám.”

Cậu chủ: “…”

Cậu chủ: “Nếu không phải anh nói có lý, lại cầm d.a.o trên tay, tôi nhất định sẽ mắng anh hai câu.”

Ngày 15

Cậu chủ đã không cười suốt mười năm nay.

Và tôi là quản gia của cậu ấy.

Mặc dù mối quan hệ hiện tại của chúng tôi có chút phức tạp: Cậu chủ của tôi không còn tiền để thuê tôi làm quản gia, do đó trở thành cậu chủ của tôi, vì vậy tôi đã dùng tiền của mình để cho cậu ấy thuê tôi tiếp tục làm quản gia.

Rất rắc rối, rất giống rap.

Nhưng nhìn kiểu gì tôi cũng giống như một tên simp trúa.

Mà simp trúa thường không được người khác coi trọng.

Biết chuyện cậu chủ chuyển đến ở chung với tôi, phu nhân đã nhanh chóng tìm đến nhà tôi, bà ấy nhíu đôi mày được tỉa tót cẩn thận, thò bộ móng tay đính đá lấp lánh vào chiếc túi xách hàng hiệu bằng da thật, tờ séc trắng muốt lấp ló:

“Ở đây là năm ngàn tệ, rời xa…”

Và tôi cũng nhìn chằm chằm vào chiếc túi xách da thật của bà ấy, cau mày ngắt lời: “Nói như vậy, con trai của bà có vẻ không đáng giá lắm.”

Phu nhân: “Thị trường đang ảm đạm, năm ngàn là cao nhất rồi.”

Tôi: “Một giá sáu ngàn năm, tôi còn phải thu hồi vốn.”

Phu nhân: “Sáu ngàn, mỗi người nhường một bước.”

Tôi: “Sáu ngàn ba, sáu ngàn ba chốt.”

Cậu chủ đứng bên cạnh: “…”

Cậu chủ: “Hai người nói xong chưa vậy?”

Ngày 16

Tôi là quản gia.

Cậu chủ của tôi đã không cười suốt mười năm nay.

Nghĩ lại, nếu mẹ tôi cũng keo kiệt như vậy, chắc tôi cũng không cười nổi mười năm.

Nhưng may mắn là, tôi không có mẹ.

“Hiếu thảo ghê.”

Cậu chủ ngồi trên bệ cửa sổ vỗ tay cho tôi: “Hiếu thảo cảm động trời đất.”

Còn tôi chỉ cúi đầu dọn dẹp giường cho cậu ấy: “Bố mẹ tôi ly hôn khi tôi mới một tuổi, hai người đều không muốn tôi, cuối cùng tòa án xử tôi cho bố, bố tôi trực tiếp bỏ đi biệt tích, tôi được bà nội nuôi nấng.”

Sững người một lúc, cậu chủ từ trên bệ cửa sổ nhảy xuống, nhìn tôi, miệng há hốc rồi lại ngậm lại, hai tay đan vào nhau rồi lại buông ra.

“Nếu cậu chủ muốn an ủi tôi thì không cần đâu.” Gấp chăn lại, tôi đứng thẳng dậy: “Xét cho cùng, so với tôi, cậu còn có một người mẹ vì ba đồng bạc mà mặc cả với tôi cả tiếng đồng hồ, cuối cùng còn không thành công, cậu còn thảm hơn tôi nhiều.”

Cậu chủ: “…”

Cậu chủ: “Hành vi của mẹ tôi, xin đừng đánh đồng với tôi.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8