Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Chàng Rể Quyền Thế
Chương 1172

Cập nhật lúc: 2026-03-21 07:12:25 | Lượt xem: 2

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Này!” Ngay lúc này, toàn bộ mọi người đều phát ra một tiếng kinh ngạc.

“Thành công rồi?” “Làm sao có thể được? Cậu ta có tiên trả một trăm bốn mươi nghìn tỷ thật sao?!” Lúc này người của tập đoàn tài chính Phong Phú đều sợ đến mức suýt ngồi bệt xuống đất.

Chiếc gạt tàn trong tay George rơi một “bịch”

lên thảm trải sàn.

Chuyện này…

Vừa đến Đại Hạ, làm sao lại gặp phải một tên nhà giàu đỉnh cao như vậy? Người kinh ngạc nhất phải là Trịnh Tuyết Dương.

Tối qua Bùi Nguyên Minh bảo nhà họ Nạp Lan đưa làng du lịch cho anh, việc này cô còn có thể gắng gương mà hiểu được.

Nhưng mà giờ lại có thể lấy ra được một trăm bốn mươi nghìn tỷ để mua tập đoàn Đế Hào? Anh lấy tiền đâu ra? Tiền tiêu vặt mình đưa cho anh, có góp thế nào cũng không thể đến một trăm bốn mươi nghìn tỷ được! Không đợi Trịnh Tuyết Dương chấn động xong xuôi, một người nhân viên chính quyền Dương Thành đã cung kính nói: “Anh Nguyên Minh, phiền anh theo chúng tôi xuống hậu trường, giải quyết một số thủ tục!” Rất rõ ràng, người nhân viên này muốn đưa Bùi Nguyên Minh rời đi, cậu ta không muốn nhìn thấy cuộc đánh cược của hai bên tiếp tục.

Vẻ mặt Bùi Nguyên Minh thàn nhiên mà nhìn cậu ta, nói: “Quên nói, tập đoàn Đế Hào là tôi mua tặng cho vợ tôi, thủ tục cứ để cô ấy đi làm là được.

“Cái gì? Đưa cho vợ cậu ta?” “Vợ cậu ta cũng quá hạnh phúc đi? Được nguyên tập đoàn Đến Hào làm quà tặng?”

Toàn bộ đều chấn động.

Trịnh Tuyết Dương cũng trợn mắt há mồm.

Lúc này cô cũng không biết nói cái gì cho tốt.

Trước đây Bùi Nguyên Minh nói, sẽ nghĩ biện pháp làm cho cô tại ra được một đế quốc thương mại, cô cho rằng Bùi Nguyên Minh đang nói đùa mà thôi.

Nhưng mà người đàn ông này, nói được làm được! “Chồng à, chúng ta đi thôi”

Trịnh Tuyết Dương nhỏ tiếng nói, cô cũng có rất nhiều điều muốn hỏi.

“Không vội: Bùi Nguyên Minh cười cười.

Sau đó anh quay người lại nhìn George, nhàn nhạt cười: “Còn nhớ cuộc đánh cược của chúng ta không?”

Sắc mặt George đã tái nhợt rồi.

Mọi người xung quanh bày ra biểu cảm cười như không cười.

Còn có người nhíu mày nhìn Bùi Nguyên Minh, bọn họ cũng không tin tên này lại dám giết chang-re-quyen-the-1172-0chang-re-quyen-the-1172-1chang-re-quyen-the-1172-2chang-re-quyen-the-1172-3chang-re-quyen-the-1172-4

– —————–

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8