Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Chàng Rể Quyền Thế
Chương 1882

Cập nhật lúc: 2026-03-21 08:37:35 | Lượt xem: 2

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Chó ngoan không cản đường”

Bùi Nguyên Minh lạnh nhạt mở miệng.

Hứa Thục Tâm phẫn nộ nói: “Được lắm, họ Bùi, cậu còn đám sỉ nhục tôi, tôi nói cho cậu biết…

“Bốp…

Bùi Nguyên Minh tiến lên một bước, trực tiếp vung tay ra tát, Hứa Thục Tâm lập tức bay ngược ra sau, rơi vào trong bể bơi.

“Ùng ục ùng ục..

Nhìn Hứa Thục Tâm chậm rãi chìm nghỉm, tất cả mọi người ở đây sởn gai ốc.

Mãy cô nàng xinh đẹp hơi nhếch miệng, mãi mà không dám nói.

Chỉ có Kim Mặc Hàn nhìn thấy cảnh này vô cùng sợ hãi, trong đôi mắt có thêm tia sáng.

Sau khi ăn cơm trưa, trong cao ốc tập đoàn nhà họ Uông.

Bùi Nguyên Minh và Uông Linh Đan mới đi vào cao ốc, thì có mấy nhân viên công tác chạy tới, vẻ mặt nghiêm trọng mời hai bọn họ vào phòng họp to.

Lúc này cả căn phòng họp đã ngồi đầy người.

Ngoại trừ quản lý cấp cao trong tập đoàn có mặt ra, chỗ vị trí thuộc về chủ tịch, Uông Vĩ Thành cũng ngôi ở đó nhắm mắt.

Mà một số vị trí trống khác, cũng ngồi một số cổ đông vô cùng phẫn nộ.

Đám người này đều ăn mặc xa hoa, nhìn quý khí bức người, lúc thấy Bùi Nguyên Minh và Uông Linh Đan đi tới, lại cùng chửi âm lên.

“Đôi nam nữ chó má làm hỏng việc nhiều hơn là thành công!”

“Nếu buổi chiều vì hai người mà giá cổ phiếu giảm, ông đây tát chết hai người!”

“Chưa đủ lông đủ cánh đã dám lên vị trí tổng giám đốc, thật sự cho rằng mình là người tài giỏi sao?”

“Nếu có rảnh thì tự mình soi gương đi, nhìn xem mình có mấy cân mấy lượng!”

“Đổi lại là tôi mà nói, bây giờ đã tự nhận lỗi từ chức!”

“Vì tập đoàn mang tới tai họa lớn như thế, vậy mà dám đi khắp nơi nói sẽ xử lý chuyện Băng Quốc? Quả thực là không biết xấu hổ..

“ Từ lúc Bùi Nguyên Minh vào cửa, ngôi vào vị trí nửa phút, xung quanh có đủ tiếng chửi rủa truyên tới.

Theo lý mà nói, đám cổ đông này không có khả năng nhận được tin nhanh như thế.

Nhưng hiện giờ bọn họ chẳng những nhận được tin, hơn nữa từ trong ánh mắt bọn họ có thể nhìn ra được bọn họ đều biết chỉ tiết, biết chuyện này có khả năng dẫn tới hậu quả gì.

Thú vị.

Bùi Nguyên Minh híp mắt, vẻ mặt tràn ngập hứng thú.

“Cười! Cậu còn cười!”

“Họ Bùi kia, cậu có tư cách gì mà cười?”

Bỗng nhiên Kim Mặc Hàn đứng dậy, vỗ mạnh lên trên bàn, tức giận mở miệng nói với Bùi chang-re-quyen-the-1882-0chang-re-quyen-the-1882-1chang-re-quyen-the-1882-2

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8