Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Chàng Rể Quyền Thế
Chương 1896

Cập nhật lúc: 2026-03-21 08:37:51 | Lượt xem: 4

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sắc đẹp động lòng người.

Chỉ cần là đàn ông, nhìn thấy cảnh tượng như vậy chỉ sợ đều hoa mắt chóng mặt, trong lòng tràn ngập mơ màng.

Dù sao tuy mọi người không phải là Tào Tháo, nhưng đều có yêu thích của Tào Tháo.

Có điều Bùi Nguyên Minh chỉ tùy ý nhìn thoáng qua, rôi thản nhiên nói: “Xem ra bà Uông khôi phục không tệ, lại có tâm trạng trang điểm”

Vẻ mặt Kim Tuyết Ngọc không đổi vươn hai chân thon dài, sau đó để chồng lên nhau, khiến bên trong như ẩn như hiện, sau đó cô ta mới cười nói: “Chuyện này còn phải cảm ơn cậu Bùi đã cải tử hoàn sinh cho tôi.”

“Nếu như không có cậu Bùi, chỉ sợ hôm nay tôi đã thành người sống thực vật”

“Không biết tôi nên biểu đạt lòng biết ơn của tôi thế nào, cậu Bùi mới có thể cảm nhận được thành ý của tôi?”

Bùi Nguyên Minh thản nhiên nói: “Bà Uông, chỉ là một cuộc giao dịch mà thôi, đừng nói như giữa tôi và cô có tình cảm gì lớn lắm.”

“Cô phải biết rằng, nếu không vì Linh Đan, tôi sẽ rất chờ mong biến cô thành người sống thực vật”

“Cho nên chúng ta nhanh kết thúc chuyện hôm nay đi.”

Kim Tuyết Ngọc bật cười, nói: “Cậu Bùi, cậu đúng là một người có danh dự.”

“Lúc trước tôi không rõ vì sao Linh Đan tin tưởng cậu như vậy, nhưng bây giờ tôi xem như hiểu rõ rồi”

“Nếu dì đây trẻ thêm mấy tuổi còn chưa lập gia đình, nói không chừng cũng không nhịn được tranh giành với Linh Đan”

Kim Tuyết Ngọc cười khẽ, sau đó cô ta tự mình bưng một chén sứ lên, đưa cho Bùi Nguyên Minh nói: “Nào, cậu Bùi, đây là canh dì tự mình hầm, sinh âm tráng dương, rất thích hợp cho đàn ông uống”

“Hay là để dì đút cậu uống mấy ngụm nhé?”

Mí mắt Bùi Nguyên Minh giật giật, thái độ của người phụ nữ này hiện giờ và lúc trước cách biệt quá lớn.

Đây gọi là không có việc gì mà ân cân, không phải lừa đảo thì là trộm cắp.

Vẻ mặt Bùi Nguyên Minh không đổi lùi về sau nửa bước, thản nhiên nói: “Bà Uông, tôi đã ăn sáng rồi”

Kim Tuyết Ngọc nở nụ cười, cũng không có ý bắt buộc, mà mang theo vài phân ai oán đặt chén sứ xuống.

Sau đó bà ta híp đôi mắt hẹp dài, cười mà như không cười nói: “Cậu Bùi, lúc trước cậu tiếp cận Linh Đan, đứng ở phía cô ta đối diện với tôi, tôi vẫn luôn hiểu lầm cậu”

“Có lần tôi còn cho rằng, cậu vì xinh đẹp của Linh Đan, vì tiền của Linh Đan mới làm thế”

“Nhưng hôm nay thông qua thăm dò, tôi hiểu được cậu không phải vì tiền của Linh Đan, cũng không vì sắc của cô ta”

“Bây giờ tôi thật lòng xin lỗi cậu vì những hiểu lầm lúc trước”

chang-re-quyen-the-1896-0chang-re-quyen-the-1896-1

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8