Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Chàng Rể Quyền Thế
Chương 1946

Cập nhật lúc: 2026-03-21 09:12:25 | Lượt xem: 2

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Nhìn thấy gương mặt Bùi Nguyên Minh trắng bệch, Triệu Thanh Hạm tưởng rằng Bùi Nguyên Minh ăn khố khi so tài cao thấp với Biên Bất Phụ, bây giờ hối hận vì làm vệ sĩ.

Triệu Thanh Hạm lập tức đi tới trước mặt Bùi Nguyên Minh, nghiêm mặt khiển trách: “Bùi Nguyên Minh, ba tôi đã nói với anh bao nhiêu lần rồi, ứng xử phải làm tới nơi tới chốn!”

“Anh luôn coi những lời ông ấy nói trở thành gió thổi bên tai.”

“Nếu bây giờ anh muốn làm vệ sĩ, tôi sẽ không ngăn anh”

“Nhưng tôi nói cho anh biết, một khi có chuyện gì, tốt nhất là anh đừng mở miệng xin giúp đỡ.”

“Nếu không nhỡ đâu cô Hạ gặp chuyện không may, tôi sẽ là người đầu tiên không tha cho anhI”

Bùi Nguyên Minh mỉm cười: “Yên tâm, có tôi ở đây, Hạ Vân tuyệt đối không sao”

“Không phải lúc trước ở tập đoàn Khai Sơn tôi đã chứng minh bản lĩnh của mình với cô rồi sao?”

Triệu Thanh Hạm cười khẩy, nói: “Bùi Nguyên Minh, anh có thể đừng làm ra vẻ được không!”

“Hai lần đó đều là anh Uông ra mặt giúp anh xử lý, người ta có ý tốt, đều là vì giúp anh đứng vững ở tập đoàn Khai Sơn!”

“Anh thì hay rồi, vậy mà bây giờ coi công lao của người khác thành công lao của mình”

“Anh không cảm thấy mất mặt sao?”

Bùi Nguyên Minh nhún vai, xem ra Uông Khải Trạch lại “giúp mình”

một lần nữa.

Đối với bản tính của Uông Khải Trạch này, Bùi Nguyên Minh xem như đã hiếu rõ.

“Nếu anh Uông đã nói rõ mọi chuyện với cô, vậy làm phiền cô chuyển giúp tôi một câu!”

“Bây giờ tôi cảm tạ mười chín đời tổ tông của anh tai”

Bùi Nguyên Minh mỉm cười mở miệng.

Sao Triệu Thanh Hạm có thể không nghe ra được châm chọc trong lòng nói của Bùi Nguyên Minh.

Thiếu chút nữa cô ta muốn tát một cái, nhưng nể mặt Hạ Vân, cô ta vẫn nhịn xuống.

“Thanh Hạm, cô đừng để ý, Bùi Nguyên Minh là người như vậy, mở miệng luôn không có chừng mực!”

“Tôi xin lỗi anh ấy thay cô!”

Hạ Vân nhìn thấy Triệu Thanh Hạm sắp nổi bão, vội vàng kéo tay Bùi Nguyên Minh.

Vừa rồi Hạ Vân đã gửi tin nhản, điều tra xong mối quan hệ giữa Bùi Nguyên Minh và Triệu Thanh Hạm.

Cô ấy không hi vọng nhìn thấy Bùi Nguyên Minh vì cô ấy mà trở mặt với nhà họ Triệu, dù sao đây là thế giao của Bùi Nguyên Minh.

“Hạ Vân, cô thật sự không cần xin lỗi”

Triệu Thanh Hạm thở dài một hơi.

“Người nên nói xin lỗi là tôi mới đúng!”

“Tuy tôi không biết rốt cuộc là cô nhìn trúng anh ta ở điểm nào, nhưng tôi quen biết anh ta từ nhỏ đến lớn, cho nên anh ta có mấy cân mấy chang-re-quyen-the-1946-0chang-re-quyen-the-1946-1

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8